XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

tốt cho sức khỏe.”
Nhất Thế mấp máy môi, nhất thời không nghĩ ra mình phải ngủ chỗ nào, cuối cùng đành ngước mắt lên, “Vậy uất ức cho anh rồi, ngủ dưới đất hay là sofa?”
“Đã đồng ý ngủ chung với em rồi, tất nhiên không thể nuốt lời.” Nói xong, kéo cô lại giường, ấn xuống, “Em ngủ trước đi, anh đi tắm cái đã.”
Nói xong anh đi vào phòng tắm kế bên. Nhất Thế ngơ ngác ngồi trên giường, thở dồn dập. Sao tim cô đập nhanh thế chứ?
Cô ra sức trấn tĩnh lại, bên tai đầy dẫy tiếng nước chảy róc rách, càng khiến cô nóng nảy bất an. Cô giống như phi tần chờ đợi thật lâu rốt cuộc cũng được lâm hạnh, chỉ khác là phi tần thì mừng rỡ mà cô thì hoảng sợ.
Cô sợ mình khống chế không nổi! Tuy cô không háo sắc nhưng tâm lý cứ luôn ngứa ngáy với Tống An Thần, đối mặt với gương mặt tai họa đó, tuấn tú không nhuốm bụi trần, còn có đôi mắt mơ màng mà quyến rũ kia nữa, cô cứ có cảm giác xúc động muốn cất giữ. Có lúc cô nghi ngờ, lần đó “cưỡi” anh, rốt cuộc là rượu say làm bậy hay là bản năng?
Càng nghĩ càng sợ, cô trốn luôn vào chăn, trùm kín mít không muốn nghĩ nữa. Mũi loáng thoáng mùi thơm nhàn nhạt, giống với mùi thơm trên người Tống An Thần, lại khiến cô ý loạn tình mê.
Cô lắc đầu, không ngừng cảnh cáo bản thân, bình tĩnh, bình tĩnh, ngủ đi.
Trong khi cô cứ lẩm bẩm một mình, Tống An Thần ra khỏi phòng tắm. Mái tóc đẫm nước nhỏ giọt, từ trán anh trượt xuống xương quai xanh gợi cảm, thấm vào áo ngủ. Anh mặc áo ngủ cùng dòng sưu tập với Nhất Thế, dây thắt lưng hơi lỏng, dường như lúc nào cũng có thể lộ ra cảnh xuân. Nhất Thế nheo nửa mắt, nhìn dáng vẻ anh chàng đẹp trai vừa tắm xong, le lưỡi, tiếp tục lầm bầm, bình tĩnh, bình tĩnh, ngủ đi.
Tống An Thần ngồi trên giường, lau tóc, nhẹ nhàng liếc Nhất Thế, vừa vặn bắt gặp cô đang nhìn lén. Nhất Thế xấu hổ cười trừ, nhìn có chút ngớ ngẩn. Đôi môi ưa nhìn của Tống An Thần vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, “Áo ngủ tình nhân.”
“…” Nhất Thế không biết nên trả lời thế nào. Chỉ thấy Tống An Thần buông khăn, cũng chui vào chăn.
Nhất Thế dịch ra, giữ một khoảng cách lớn. Tống An Thần không động đậy, đột nhiên chống tay nghiêng nửa người lên nhìn Nhất Thế đang rúc trong chăn.
“Nhìn tôi làm gì? Anh không mệt sao? Ngày mai còn phải đi làm nữa.” Nhất Thế không nhịn được lại dịch ra một chút.
“Nhà thiết kế dòng sản phẩm Villa Toscana này của La Perla nói, y phục này rất thích hợp cho các cặp vợ chồng trẻ.”
Nhất Thế cảnh giác nhìn một bên mặt Tống An Thần, “Vì sao?”
Tống An Thần chìa tay ra, còn chưa chạm tới, cô đã dịch thêm một chút, Tống An Thần cười nói: “Dịch thêm chút nữa.”
Cô làm theo, kết quả phát hiện cô đã nhích ra tới mép giường, trọng tâm không giữ vững, lắc lư muốn rớt xuống giường. Cánh tay dài của Tống An Thần móc lên, ôm cô vào lòng, vẻ mặt không biết làm sao, cười nói “Nghe lời nói.”
Nhất Thế trừng mắt, “Anh cố ý.”
“Ừ, anh cố ý.” Anh nhẹ nhàng vòng lấy eo cô, khom người ôm lấy cô. Nhất Thế bị động tác thân mật đột ngột của Tống An Thần làm giật mình, “Anh sao thế?”
“Anh muốn thử nghiệm lời nhà thiết kế nói một chút.” Một tay anh ôm cô, tay còn lại từ từ trượt tới xương quai xanh lộ ra bên ngoài của cô. Nhất Thế không nhịn được run lên, đầu óc chậm chạp không biết sao không nhúc nhích được, chỉ có thể hỏi, “Nói cái gì?”
“Anh ta nói, áo ngủ này chỉ cần kéo dây thắt lưng một cái, cả bộ đồ hoàn toàn có thể theo đó tuột hết xuống.” Ngón tay anh trượt thẳng xuống eo cô, cô hít hơi, đang chuẩn bị nghiêm khắc cự tuyệt lại bị Tống An Thần mãnh liệt hôn xuống.
Ngón tay thon dài của anh khẽ nắm sợi dây lưng, kéo một cái, áo ngủ từ trên vai nhanh chóng tuột xuống.






Ánh trăng sáng trắng xuyên qua thủy tinh trong suốt đổ trên mặt đất, phủ lên nền đất một vết sáng bạc. Nhờ ánh trăng êm dịu đó, có thể lờ mờ thấy được hai người quấn lấy nhau trên giường.
Nhất Thế túm chặt lấy áo ngủ tuột xuống, bộ ngự trắng nõn đã lộ ra khe ngực, mắt hơi khép, đón nhận nụ hôn mạnh mẽ của Tống An Thần. Cô khe khẽ ưm một tiếng, đôi má ửng đỏ thoáng thẹn thùng.
Tống An Thần nhẹ nhàng phủ lên người cô, một bàn tay khéo léo di chuyển tự do trên người cô, anh không kéo bộ áo ngủ đang trong cơn nguy khốn của cô xuống mà búng khảy nhè nhẹ bên ngoài lướt qua từng đường cong trên thân thể Nhất Thế, anh hiểu rõ từng vị trí nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng chỗ hại Nhất Thế run rẩy cả người.
Tống An Thần hôn chụt lên đôi môi xinh xắn của Nhất Thế, thỏa mãn giải thoát cầm cố cho cô, thậm chí còn rất chu đáo luồn một cánh tay qua, giúp Nhất Thế mặc lại áo ngủ đã tuột đến mức không thể thấp hơn nữa.
Áo ngủ mặc lại đàng hoàng rồi, Nhất Thế muốn đẩy anh ra nhảy xuống giường, cách xa cái tên cầm thú chấm mút này ra, không dè anh lật tay giam cô trở lại trong ngực mình, còn híp mắt lại, cười hết sức ngây thơ, “Ngại quá, nhất thời kìm lòng không đậu.”
Sớm như vậy? Nhất Thế định ngủ tiếp một giấc nhưng càng lúc càng cảm thấy không đúng, vừa rồi ào ra như vậy có phải