Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

là quá nhiều không? Mặt cô không khỏi tái đi, vén cái chăn trắng như tuyết nhìn xuống, rốt cuộc cứng đờ, môi cũng tái nhợt.
Trên ga giường trắng tinh, có thêm một vệt đỏ! Vết đỏ giữa cao nguyên này thật sự quá bất ngờ. Cô lật đật nhảy xuống giường, đột nhiên có cảm giác trời sập đến nơi, ga giường đẹp như vậy bị cô làm hỏng rồi. Cô chạy xuống lầu, lại thấy Tống An Thần dựa vào cạnh bếp, nhìn lò viba chằm chằm. “Tít” một tiếng, anh đứng dậy đi lấy, thì ra là đang hâm sữa. Anh bưng ly sữa bò lên thấy Nhất Thế đứng ngẩn người, không nhịn được cười: “Sao dậy sớm thế?”
“Anh cũng dậy sớm quá.” Nhất Thế mím môi, nhất thời xấu hổ không biết nên mở miệng thế nào, chuyện cô làm ga giường dính máu. Tống An Thần đặt ly sữa lên bàn ăn, trên bàn đã bày sẵn đồ ăn sáng, kiểu tây điển hình, bánh mì, sữa bò, phô mai, trứng ốp la.
“Tới ăn đi, chờ lát nữa đi làm.”
“Ờ.” Nhất Thế đi lại ngồi xuống, hai người không hẹn mà cùng khởi động. Bữa sáng ăn rất yên lặng, mấy lần Nhất Thế muốn nói đều bị gương mặt lạnh tanh của Tống An Thần chận họng, không nói được.
Khó khăn lắm mới ăn xong, Tống An Thần đứng dậy thu dọn, Nhất Thế lấy hết can đảm nói với Tống An Thần: “Ga giường dính máu rồi.”
Tống An Thần dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô. Cô cắn răng, mặt đỏ bừng, “Ngủ không nghiêm chỉnh, không cẩn thận thấy máu rồi.”
“Không sao.” Tống An Thần đáp bâng quơ, quay lưng đi rửa chén.
Dáng vẻ như không có gì của anh làm Nhất Thế ngây ra. Người đàn ông này, hình như chẳng để ý gì đến loại chuyện xấu hổ đó, chẳng lẽ do học y mà rèn luyện ra?
Tống An Thần rửa chén xong, đi vào phòng khách gọi điện thoại, “A lô, là tiệm giặt tẩy Bách Vật phải không? Xin đến lô A phòng 502 một chuyến, có đồ.” Tống An Thần ngắt điện thoại xong, ngoắc Nhất Thế lại, kéo cô xoay một vòng bên cạnh anh, mỉm cười, “May mà chưa dính lên áo ngủ.”
“Đây là của ai?” Nhất Thế thì thào.
“Của em.”
“Hả?” Nhất Thế há hốc miệng, khó mà tin được. Tống An Thần lại không để ý, giơ tay xem đồng hồ, “Em đi rửa ráy chút đi, chúng ta đi làm.”
Nhất Thế gật đầu, đi vào nhà tắm. Tống An Thần nhìn bóng lưng Nhất Thế, nhếch môi cười kiên nhẫn.
Nhất Thế rửa ráy mất một thời gian, cô ra khỏi nhà tắm thì thấy Tống An Thần ngồi trong phòng khách đọc sách. Phát giác Nhất Thế đi ra, anh đứng dậy mỉm cười, “Chờ nhân viên nghiệp vụ tới rồi đi?”
“Hở?” Nhân viên nghiệp vụ gì?
Tống An Thần đáp lại bằng một nụ cười. Chuông cửa vang lên, anh đi ra mở. Chờ một lát, một cô gái đi vào, thấy Nhất Thế không khỏi kinh ngạc, cười nói: “Anh Tống, xin hỏi muốn giặt gì ạ?”
“Ga giường, dính chút máu.”
Cô gái kia đầu tiên ngẩn ra, ánh mắt chuyển sang quan sát kỹ Nhất Thế, không chút mờ ám, cuối cùng rơi trên dấu hôn mờ mờ trên cổ cô, cô nàng hiểu ra rồi bèn bật cười, “Vậy tôi lên lấy.” Lúc lướt qua Nhất Thế, cô ấy còn nháy mắt.
Nhất Thế không hiểu, hỏi Tống An Thần, “Anh rất quen với cô ấy?”
“Khách hàng thường xuyên của tiệm giặt ủi Bách Vật.”
Cô gái kia xuống lầu, ôm cả bộ ga áo gối trên giường xuống, nói với Tống An Thần: “Anh Tống, hai ngày sau sẽ gọi điện cho anh tới lấy.”
“Cám ơn.” Tống An Thần mỉm cười.
Cô gái lại liếc Nhất Thế cái nữa, đáy mắt mang theo ý cười, đi mất.
Trong mắt Nhất Thế, ánh mắt của cô gái này rất kỳ cục, nhìn rất mờ ám! Tống An Thần thấy dáng vẻ mờ mịt nghĩ mãi không ra của cô, không nhịn được chống trán cười, “Đi thôi, đi làm.”
Nhất Thế đi theo sau anh xuống lầu. Thình lình, Tống An Thần đứng lại, Nhất Thế cũng dừng theo, khó hiểu nhìn cái gáy anh. Tống An Thần cười khẽ, hoàn toàn chẳng có lý do. Khóe mắt Nhất Thế động đậy.
“Anh cười gì thế?”
Tống An Thần quay mặt lại nhìn cô, ánh mắt dừng trên dấu hôn anh để lại tối qua, thò tay vuốt lại bị Nhất Thế tránh ra.
“Thứ này, khiến người ta có rất nhiều ý nghĩ.” Anh nhìn cô trêu chọc, nháy mắt, tiếp tục đi xuống lầu.
Nhất Thế ngây ngốc đứng nguyên chỗ cũ, sờ dấu hôn không nông cũng chẳng sâu trên cổ, trong lòng thét lên. Người sáng mắt chắc chắn sẽ có ý nghĩ không trong sạch. Cô bây giờ đúng là cởi sạch đồ cho người ta tưởng tượng viển vông.
Cô muốn nổi điên. Lúc bọn họ vừa xuống lầu, Tống An Thần nói với Nhất Thế, “Em chờ ở đây, anh đi lấy xe.”
Nhất Thế gật đầu, nhìn anh đi. Chờ anh rất nhàm chán, Nhất Thế lôi điện thoại ra nghịch giết thời gian, cô nhìn điện thoại không khỏi ngây người, màn hìn hiển thị ba cuộc gọi nhỡ và bốn tin nhắn.
Trong đó có một cuộc gọi và hai tin nhắn của Triệu Cát Tường.
“Nhất Thế, cậu bỏ trốn với Tống An Thần rồi?”
“Tớ khinh, Nhất Thế, cậu thành người nổi tiếng ở trường tớ rồi.”
Nhất Thế nhìn hai tin nhắn mỉm cười, hai cuộc gọi nhỡ và tin nhắn còn lại đều là của sư huynh.
“Ngưu Lang nhớ Chức Nữ, không biết có gặp nhau trên cầu Ô Thước được không?”
“Tiểu sư muội, anh về thành phố B rồi.”
Nhất Thế nhìn tin nhắn, lòng đột nhiên nặng trĩu, cô vội vàng gọi điện thoại lại, đầu kia reo rất lâu mới có người bắt máy, “A lô.”
“Sư huynh, em là Nhất Thế.”
“Tiểu sư muội? Hôm qua em đi đâu vậy?”
“Cái đó…” Cô không