Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
thấy có lỗi với sư huynh. Sư huynh tốt với cô như thế, cô lại gạt anh. Cô đẩy xe đến phòng G31, gõ cửa.
Bên trong vọng ra giọng nói trầm thấp của sư huynh, “Mời vào.”
Cô giật mình, hít thật sâu. Cô muốn đối mặt với sư huynh như trước giờ, ám hiệu cho mình như thế, cô mỉm cười đẩy xe vào. Vừa vào liền thấy Ngôn Diễm ngồi vắt chéo chân chơi PS, thấy Nhất Thế thì nhiệt tình gào to, “Em nói sao tự nhiên anh em lại đến phòng bệnh, hóa ra là biến chỗ này thành nơi hẹn hò, gặp mặt tình nhân nha.”
Nhất Thế xấu hổ. Ngôn Hành bực mình lườm Ngôn Diễm, “Chơi trò chơi của em đi, bớt lời lại.”
“Biết rồi, hai người cứ mặc sức mà tình cảm, xem như không có em là OK!” Ngôn Diễm nhìn Nhất Thế mờ ám, cười hè hè. Nhất Thế ho khẽ, gật đầu với Ngôn Hành, cầm bình dịch truyền và kim tới chỗ Ngôn Diễm, mỉm cười nói: “Lại đây, chuyền trước đã.”
Ngôn Diễm không nhịn được co rụt lại, cứ cảm thấy vẻ mặt Nhất Thế có vẻ khủng bố, “Em là bệnh nhân, cần được yêu thương.”
“Đương nhiên, sẽ yêu thương em mà.” Nhất Thế nheo mắt lại, vẻ mặt mới nhìn tuyệt đối hiền lành nhưng nụ cười lại mang theo hơi thở nguy hiểm không dễ phát hiện. Ngôn Diễm đáng thương cầu cứu Ngôn Hành, “Anh…”
“Ngoan.” Ngôn Hành phun ra chỉ một chữ.
Ngôn Diễm đành nhận mệnh, xem cái chết như không, “Truyền không tốt, em nhất định khiếu nại.” Hung hăng uy hiếp Nhất Thế, cô cười cười, khom người khử trùng cho cậu. Khoảng cách quá gần, Ngôn Diễm vô tình thấy vết hôn trên cổ cô, cười ha hả, “Anh, anh quả nhiên là bác sĩ cầm thú.”
Ngôn Hành không hiểu ra sao, có phần hoang mang. Ngôn Diễm chỉ vào cổ Nhất Thế, cười gian manh. Mặt hai người nhất tề trắng bệch, trong mắt Ngôn Diễm, đấy là biểu hiện xấu hổ vì chân tướng bị vạch trần. Cậu nhóc cười càng vui vẻ.
Nhất Thế vội vàng truyền nước cho xong, điều chỉnh tốc độ dịch chảy liền muốn rời đi. Lúc đối diện với sư huynh, sắc mặt cô càng khó coi, hấp tấp chạy đi. Khi cô ra khỏi cửa, cô nghe Ngôn Hành hỏi Ngôn Diễm, “Hiện giờ ai làm bác sĩ điều trị của em?”
“Một anh trai tuyệt đẹp nha, đẹp trai hơn anh, bác sĩ Tống.”
Một tuần sau, Nhất Thế khăn gói chuẩn bị xuất phát về nông thôn. Cô đã sắp xếp hành lý từ sớm, mang theo hai bộ đồ giặt thay đổi, tìm một đôi giày đi bộ xỏ vào, nạp đầy pin cho điện thoại, đơn giản gọn gàng xuất phát.
Đội xe bệnh viện dừng ở bãi đậu xe lối ra đường cao tốc, tất cả bác sĩ y tá đều phải tập trung ở đó, sau đó cùng đi. Cô đến từ sớm, lên xe trước tiên, tìm một chỗ tốt ngồi xuống.
Theo như nữ hoàng lắm chuyện Triệu Cát Tường nói, trên danh sách xuống nông thôn lần này, chủ đạo là khoa ngoại, mười tình nguyện viên thì hết tám là bác sĩ khoa ngoại. Bác sĩ chọn khoa ngoại đa số có tiềm năng cực lớn, rất có triển vọng. Triệu Cát Tường còn kề tai cô nói nhỏ, muốn cô tìm hiểu lựa chọn.
Nhất Thế chỉ lườm cô, con nhỏ này hiểu ra lại chăm chú nhìn cô, nói “Cũng phải, sao tốt bằng trúc mã của cậu được, còn lựa chọn làm gì?”
Lúc ấy, thật sự là hết biết nói gì.
Thời gian chầm chậm trôi, lác đác có người lên xe, có vài bác sĩ cô chỉ biết mặt chứ không quen. Cô không khỏi khổ sở, chẳng lẽ lần này về nông thôn không có người nào quen biết sao? Nếu thế thì cô thảm rồi.
Chuyến này đi tổng cộng có sáu y tá, mắt thấy người lên xe sắp đầy rồi mà vẫn không có ai quen biết, Nhất Thế hoàn toàn tuyệt vọng. Xem ra thật sự đi chịu “chết” rồi. Nhìn vài bác sĩ và y tá trò chuyện vui vẻ, Nhất Thế cảm thấy thật cô độc.
Đột nhiên, cửa xe thoáng hiện ra một cái áo sơ mi xám đen, lại có người lên xe. Dáng điệu tươi tỉnh thoải mái, chân mày khóe mắt mang ý cười nhàn nhạt, nước da trắng bóc kết hợp với màu áo xám đen, càng bộc lộ khí chất rất tây.
Là Tống An Thần? Anh ăn mặc rất thoải mái, áo sơ mi giản tiện, quần dài màu lục kết hợp với mái tóc cắt mát mẻ, đột nhiên cảm thấy cũng có lúc anh như ánh mặt trời vậy.
“Kìa? Bác sĩ Tống?”Vài y tá đằng sau không nhịn được kêu lên, “Bác sĩ Tống, ngồi đây này.” Vỗ vào vị trí bên cạnh mình, nhiệt tình mời mọc. Tống An Thần chỉ cười nhẹ, quét mắt nhìn khắp xe, đang tìm gì đó.
Nhất Thế rụt đầu lại, tuy cô rất trông đợi gặp được người quen, dọc đường cũng có bạn nhưng cô không muốn gặp anh. Phụ nữ đều nghĩ một đằng nói một nẻo, quả thật cô sợ lại dây dưa không rõ với anh, sợ sớm muộn cũng có ngày lại trầm luân trong đó, không bứt ra được.
Cô hiểu rõ tầm quan trọng của mình đến đâu, cô và Tống An Thần sớm đã là người của hai thế giới.
Khi Tống An Thần nhìn thấy dáng người ngồi dựa vào cửa xe ở hàng thứ ba thì không khỏi nhíu mày. Bộ dạng rụt đầu rụt cổ này hiển nhiên là không muốn anh thấy. Đôi mắt thăm thẳm của anh thoáng nét khôi hài, thong thả đi tới cạnh cô ngồi xuống, làm bộ kinh ngạc, “Em ngồi đây à?”
Nhất Thế lườm anh, ý gì thế?
“Nhìn đằng xa còn tưởng là chỗ em không có ai ngồi chứ.” Anh cười khẽ, “Nhỏ nhắn có cái dở là thường bị người khác không nhìn thấy.”
Cô nghiến răng, không thèm đáp lại anh, quay mặt nhìn ra cửa sổ xe.
Một y tá phía sau đột nhiên hỏi: “Bác sĩ Tống, em nhớ là anh đi chuyến đầu tiên mà, sao lại