Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

thể nói là cô ngủ ở nhà trúc mã đêm qua được? Cô chần chừ nghĩ ngợi, quyết định nói dối, “Tối qua về nhà đi ngủ sớm, nên điện thoại reo em không nghe thấy.”
“Vậy à?” Ngôn Hành cười ha ha, “Giờ em ở đâu? Anh đón em đi làm.”
“À, không cần đâu. Em còn ở nhà, chưa tắm rửa, anh đi trước đi.”
Lúc này Ngôn Hành mới lái xe ra khỏi bãi, nhắm cổng khu Lăng Thiên lái đi, tay anh giữ điện thoại, đuôi mày khóe mắt đều thoáng ý cười, “Không sao, anh tới dưới lầu nhà em chờ, anh không sợ trễ đâu.”
Xe vừa ngoặt qua khúc quanh, anh thấy một cô gái mặc váy trắng chắn đường đi bèn ấn còi. Nhất Thế nghe còi xe quay đầu nhìn, cứng đơ người ra.
Người trong xe và người ngoài xe đều giơ điện thoại lên trợn mắt há miệng nhìn đối phương.
Nhất Thế cắn chặt môi, chẳng mấy khi nói dối một lần, lại bị vạch mặt bi kịch thế này. Ngôn Hành xuống xe đi tới trước mặt cô, cười gượng, “Khéo thật.”
Mặt Nhất Thế tái mét, cực kỳ xấu hổ cười trừ: “Sư huynh.”
“Không phải em định cho anh niềm vui bất ngờ đấy chứ? Nên mới gạt anh?” Ngôn Hành tự tìm cho mình cái cớ nhưng khi ánh mắt quét đến dấu hôn trên cổ Nhất Thế, xương sống anh đột nhiên lạnh buốt, máu từ đầu đến chân đông lại.
Đằng sau họ đột ngột vang lên tiếng còi xe, hai người đồng loạt quay lại. Tống An Thần chống một tay trên cửa xe, đôi mắt sáng rực có chút châm chọc như có như không song mặt mày lạnh tanh nói với Nhất Thế, “Lên xe.”
Nhất Thế đột nhiên có cảm giác nghẹt thở, cô không dám nhìn sư huynh. Ngôn Hành lại cười: “Đi đi.”
Nhất Thế ngẩng phắt lên nhìn Ngôn Hành, chỉ thấy Ngôn Hành gắng hết sức bộc lộ phong độ ôn hòa quen thuộc, “Đây không phải điều em vẫn muốn sao? Tiểu sư muội?” Giọng anh rất bình tĩnh song Nhất Thế lại thấy không thoải mái.
Nhất Thế hơi day dứt, cô không nên lừa sư huynh. Cô cúi đầu gật nhẹ, đi tới chỗ xe Tống An Thần, chui vào trong xe. Tống An Thần lạnh lùng liếc Nhất Thế một cái, trở mặt nhìn Ngôn Hành nói: “Bác sĩ Ngôn, gặp ở bệnh viện.”
Ngôn Hành cười khẽ, đưa mắt nhìn xe Tống An Thần lướt ra khỏi khu Lăng Thiên. Tiểu sư muội của anh, thật ra rất có xuân sắc, chẳng qua cô luôn bọc mình trong một đống quần áo làm cho bản thân nhìn lạnh lẽo. Người duy nhất có tư cách cởi đồ của cô, từ đầu chí cuối chỉ có người cô từng, và đến giờ vẫn yêu, Tống An Thần.






Nhất Thế vừa đến bệnh viện liền nghe các y tá thảo luận, toàn bộ nhóm tình nguyện về nông thôn đầu tiên đã về lại bệnh viện. Danh sách thứ hai sẽ xuất phát sau hai ngày nữa, bọn họ đang đoán rốt cuộc ai cao số đi về nông thôn nghèo khổ đây?
Phải biết, về nông thôn không phải một hai ngày mà là mười ngày nửa tháng, đám trẻ quen sống ở thành phố chẳng ai thích đi cả. Nhất Thế yên lặng ngồi nghe họ om sòm, Triệu Cát Tường thảo luận tích cực nhất, tinh thần của cô ấy lúc nào cũng dồi dào.
Cô nói: “Theo tôi thấy, bác sĩ điều trị đi rồi, tiếp theo chắc là các bác sĩ tiềm lực của các khoa.”
Câu này của Triệu Cát Tường được những người khác đồng tình, Giản Mỹ Mỹ tiếp lời, “Đợt thứ nhất đều là các y tá có kiến thức vững vàng, lần này không phải là các y tá, hộ lý trẻ chứ?”
“Có thể lắm.” Vài người không hẹn mà cùng gật đầu, mấy y tá làm lâu năm hết hồn, “Không phải chứ, về nông thôn? Nghe nói chỗ chuyến đầu đi còn tàm tạm, là một thôn nhỏ ở ngoại ô thành phố B nhưng lần thứ hai này, điểm thí nghiệm là một cái làng ở nơi khỉ ho cò gáy cách biệt với bên ngoài, cung cấp điện là cả vấn đề.”
“Há há, thuận lợi qua cửa.” Triệu Cát Tường thu lại nụ cười, vỗ vai Nhất Thế, “Bảo trọng.”
Kết quả, lần này cô đánh đâu thua đó, thua triệt để. Kết quả Nhất Thế quang vinh trở thành tình nguyện viên đợt thứ hai. Y tá trưởng qua cửa thở hắt ra, nhẹ nhõm rồi.
Y tá trưởng trầm ngâm một chút, quan tâm Nhất Thế, nói: “Quyết định như vậy rồi, chị báo cho em biết, chỗ đó rất nghèo, không có xe tốc hành, em phải trèo núi. Nghe nói ở đó điện cung cấp thường xuyên không kịp, em phải chuẩn bị chịu khổ. Có điều em yên tâm đi, bác sĩ và y tá đi chuyến này tới mấy chục người, chắc sẽ có người chiếu cố em.”
Nhất Thế cắn răng, gật đầu. Xem ra, thật sự có hơi khổ.
***
Giờ làm việc, Nhất Thế đến phòng bệnh chích thuốc cho bệnh nhân, trên đường đẩy xe đi vừa hay gặp Tống An Thần mặc áo blouse trắng, đeo mắt kính gọng vàng nhìn hết sức tao nhã.
Hứ, một tên bác sĩ cầm thú. Nhất Thế rủa thầm trong bụng, vốn định đi lướt qua không ngờ Tống An Thần lại lên tiếng, “Vừa nãy anh nhìn thấy tên em trên danh sách tình nguyện viên.”
Nhất Thế nguýt trắng mắt, nhắc tới chuyện đó là cô bốc hỏa. Thua từ đầu tới cuối, làm sao chịu nổi chứ? Tống An Thần cười nói: “Cuối tuần sau xuất phát, nhớ mặc quần rộng rãi chút, phải mang giày đi bộ nữa.”
Nhất Thế ngẩn ra, sự tỉ mỉ của Tống An Thần luôn khiến cô không chống đỡ được. Cô gật đầu, đẩy xe vào phòng bệnh. Cô lần lượt thay dịch truyền, đối chiếu với danh sách. Lúc nhìn cái tên Ngôn Diễm trên danh sách, cô hơi khựng lại, không biết vì sao, từ sau chuyện buổi sáng, trong lòng cô cảm


Insane