Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

ng.
“Mấy ngày trước dì cả của tôi tới rồi. Tôi không mang thai nên anh không cần chịu trách nhiệm.” Giọng Nhất Thế thấp xuống, mấy ngày nay quả thật cô lo lắng đến mất ăn mất ngủ, bởi vì hôm cô lên giường với Tống An Thần vừa đúng kỳ trứng rụng, dễ mang thai nhất. Tống An Thần biết chu kỳ của cô nhất định cũng nghĩ là cô mang thai, nhưng bà con của cô tới rồi, đứa bé sẽ không tới.
“Vậy thì sao?” Tống An Thần nhíu mày, có vẻ khó xử “Hai ba đều mong có cháu kìa.”
“…” Tống An Thần hoàn toàn lờ đi câu “không cần chịu trách nhiệm” của Nhất Thế.
“Không sao, còn kịp tạo ra một đứa.” Tống An Thần vuốt tóc Nhất Thế, “Từ hôm nay, em dọn về nhà anh ở, mau chóng tạo cục cưng.”
Mí mắt Nhất Thế giật giật, miệng còn chưa kịp co rúm lại, xe đã khởi động, nhắm hướng căn nhà sau này của hai người phóng đi.






Nhất Thế rối rắm ngồi ở ghế lái phụ, túm chặt vạt áo mình, thấp thỏm bất an nhìn xe dừng lại trong bãi đậu xe khu chung cư Lăng Thiên. Xe tắt máy, hai người trên xe đều không nhúc nhích, ngồi nguyên trên ghế nhìn ra xa.
Nhất Thế nắm chặt tay, hít sâu một hơi: “Em trai Tống, chúng ta…”
“Sổ hộ khẩu đã đem qua đây rồi. Ít hôm nữa tìm bữa nào rảnh đi sở dân chính, làm chuyện nên làm thôi.” Đột nhiên anh chồm người tới, cởi dây an toàn cho cô, mỉm cười dịu dàng: “Về nhà đi.”
Mấy lời định nói bị Nhất Thế nuốt xuống. Cô không biết gần đây mình làm sao nữa. Cứ mãi lo lắng chuyện mang thai, sau khi kinh nguyệt tới vài ngày trước, tuy thở ra nhưng trong lòng lại trống rỗng. Hôm nay xảy ra chuyện không kịp trở tay này, phản xạ có điều kiện của cô hình như càng chậm chạp hơn. Bây giờ mới nhận ra, cô đã không còn lối thoát nữa rồi, người lớn đều biết “quan hệ” của bọn họ, lần này cô muốn trốn cũng không trốn khỏi sự ràng buộc của gia đình. Cô ngước lên, nhìn bên mặt tuấn tú có chút mệt mỏi của Tống An Thần, lòng không khỏi nặng trĩu.
Tống An Thần vẫn luôn là người đàn ông đầy trách nhiệm, cho dù đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, anh vẫn gánh vác hết trách nhiệm về mình, anh cho rằng Nhất Thế nhất định sẽ mang thai lại không ngờ nó nằm ngoài dự đoán của anh, điều duy nhất có thể níu giữ anh không phải cô, mà là con.
Nhất Thế ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng thì không, cái này mà là nghĩ kỹ à? Mới có vài giây chứ mấy. Còn giọng điệu của anh nữa, trong vòng một tháng giải quyết vấn đề con? Biến cô thành đối tượng nghiên cứu y học, giải phẫu phân tích, mục tiêu phấn đấu thực hiện à? Cô choáng, hết nói nổi Tống An Thần rồi.
Không tới một lát Tống An Thần lại thò đầu ra “Tắm chung không?”
Lần này Nhất Thế chạy thẳng lên lầu miễn cho anh lại thò đầu ra nói này nọ. Tống An Thần nhìn cô chạy trối chết, tâm tình khá hẳn lên, mỉm cười chui vào nhà tắm.
Nhất Thế lên lầu, phát hiện trên lầu khác trước. Không phải chỉ một chiếc giường với tủ đầu giường nữa, bên cạnh cửa sổ sát sàn có thêm một cái bàn mây, trên cửa sổ treo một chậu cây nhện hoa trắng. Nhìn thú vị hơn trước nhiều.
Nhất Thế đi qua, ngồi trên ghế, có cảm giác lơ lửng trong không trung, tâm tình sảng khoái. Căn phòng ngủ lúc này không mang lại cảm giác trống trải, lạnh lẽo cho Nhất Thế nữa mà có chút gì đó ấm áp như có như không chảy qua trái tim lạnh giá của cô, ấm áp dễ chịu.
Cũng không biết là quá dễ chịu hay là vì quá mệt, ngồi trên ghế thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại liền không biết trời trăng gì nữa. Đến khi phát hiện tự nhiên mình có cảm giác cỡi mây vượt gió mới mở choàng mắt ra, thì ra là Tống An Thần bồng cô lên giường.
“Em chưa tắm.” Lúc bị đặt xuống giường, Nhất Thế nói.
Tống An Thần không mặc áo ngủ mà quấn một cái khăn khô ở phần dưới, nửa người chồm lên người Nhất Thế. Cô vừa đưa tay ra liền chạm vào làn da còn bám nước nơi ngực anh, tư thế này thật khiến người ta thẹn thùng.
Đôi mắt sâu thẳm sáng như sao của Tống An Thần nhìn cô như say như mê, giống như một cái động đen khổng lồ muốn nuốt chửng lấy Nhất Thế. Nhất Thế chịu không nổi, đẩy anh ra, lăn xuống giường “Em đi tắm.”
Một tay Tống An Thần chống xuống giường, nghiêng nửa người ngẩng đầu nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Nhất Thế, híp mắt cười cười.
Nhất Thế rề rà tắm rửa mất gần nửa tiếng, lúc cô leo lên lầu lần nữa, ánh sáng vốn phát ra từ đèn neon sáng rực đã chuyển sang đèn tường hình hoa lan tỏa sáng mờ mờ có chút huyễn hoặc. Dưới ánh đèn như say lòng người đó, Tống An Thần nằm nghiêng, đắp chăn, không còn dáng vẻ phong trần, ngủ ngon như trẻ thơ.
Nhất Thế dở khóc dở cười. Cô rón rén đi lại một bên giường, vén chăn chui vào.
Song Nhất Thế không ngủ được, ngơ ngác nhìn trần nhà trắng xóa, nhớ lại ánh đèn bàn mổ bỗng nhiên sáng rực lên khi nằm trên bàn mổ ngày ấy, chói đến nỗi không mở mắt ra được. Đành không ngừng chảy nước mắt, một mình chịu đựng khổ sở và chua xót.
Nhất Thế nghiêng người, bỗng phát hiện Tống An Thần đã mở mắt ra, lặng lẽ nhìn cô. Khóe mắt cô còn vương lệ, lại bị Tống An Thần nhìn thấy, có phần lúng túng.
Bốn mắt nhìn nhau, đều im lặng. Một người thảng thố