Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.
t, một người lại sâu không thấy đáy.
Đến khi Tống An Thần vươn tay dịu dàng lau nước mắt cho cô, kéo cô vào lòng mình, ôm chặt lấy cô, thậm chí lực tay mạnh đến nỗi muốn nghiền nát cô, nửa ngày cũng không nói tiếng nào. Đến chừng Nhất Thế la đau, anh mới thả lỏng một chút, nặng nề lên tiếng, “Nhất Thế, vì sao em không thể mở rộng lòng mình với anh?”
Nhất Thế khẽ nhắm mắt, cắn môi “Đều là chuyện đã qua rồi.”
Cô không biết nên thuật lại chuyện ngu dốt ngày đó như thế nào, không biết Tống An Thần biết rồi sẽ ra sao. Cô không ngừng tự nói với mình, chuyện quá khứ rồi, lúc đó cô ngu ngốc, hãy còn là một cô gái ngơ ngác lúng túng mà thôi.
Đột nhiên Tống An Thần cảm thấy rất bất lực, từ trước tới này, cô luôn xem anh là người ngoài cuộc. Anh cười gượng gạo. “Anh là chồng em mà Nhất Thế.”
Nhất Thế giật mình, đờ đẫn.
Tống An Thần cũng không nói thêm, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, “Ngủ đi, mai còn phải đi làm.”
Cô vẫn rúc vào lòng anh không chịu ra, ấp úng: “Nếu sau này em không thể mang thai, anh còn cần em không?”
Người Tống An Thần cứng ngắc, cau mày.
Nhất Thế cơ hồ cảm thấy tuyệt vọng, cô muốn thoát ra khỏi vòng tay Tống An Thần lại bị anh ôm lấy. Anh không hỏi cô vì sao không thể mang thai, cũng không thắc mắc vì sao cô hỏi vậy, chỉ đáp đơn giản một chữ “Cần.”
Anh cần cô, không phải chuyện một sớm một chiều nữa rồi, mà là hết năm này đến năm khác, suốt những tháng năm đằng đẵng.
Nhất Thế vùi mặt vào lòng Tống An Thần, đột nhiên khóc nấc lên. Năm đó bác sĩ nói với cô, lần làm thủ thuật nạo tử cung đó có khả năng dẫn tới viêm tắc ống dẫn trứng. Lúc đó cô không để tâm, kinh nguyệt bình thường, cô không cho là có vấn đề gì, dần dần cũng quên mất. Đến khi lại cùng Tống An Thần lên giường lần nữa, trong tình huống đó mà không mang thai, cô mới nhớ lại chuyện cũ.
Những chuyện này Tống An Thần đều không hay biết, anh vỗ về thân hình run rẩy của Nhất Thế, dùng cái ôm của mình để chứng minh. Anh biết bây giờ Nhất Thế yếu đuối vô cùng, anh không thể hỏi cô chuyện mà anh không biết được.
Đêm nay sao trời dày đặc, tỏa sáng lấp lánh. Lặng lẽ an ủi một đêm.
***
Đây là buổi sáng đầu tiên của họ. Lúc Nhất Thế thức dậy, trời vừa ló dạng. Tống An Thần đã mặc xong quần áo, anh thấy Nhất Thế ngồi dậy liền mỉm cười, khom người hôn lên trán cô một cái, “Sớm.”
Nhất Thế mím môi, xấu hổ nói “Sớm.”
Tống An Thần dặn: “Hôm nay không đưa em đến bệnh viện được, anh phải đến trường một chuyến. Đừng quên ăn sáng đấy, còn nữa, trời chuyển lạnh rồi, mặc đồ dày một chút. Ờ, tắm rửa thì tắm trên lầu được rồi, bàn chải đánh răng dưới lầu lần trước vất rồi.” Nói xong, anh hấp tấp đi xuống lầu, dưới lầu vọng lên tiếng đóng cửa. Nhất Thế chớp mắt, không hiểu lắm. Sáng sớm tinh mơ anh đến trường làm gì?
Cô lần lữa mãi mới ra khỏi giường,chui vào nhà tắm trên lầu, phát hiện toàn bộ đồ dùng trong phòng tắm đều dùng cặp. Hai cái bàn chải, hai khăn tắm, trên giá còn để hai chai sữa rửa mặt và đồ trang điểm.
Tống An Thần đã chuẩn bị từ trước cả rồi sao? Nhất Thế khóc dở mếu dở, xem ra cô đã nằm trong kế hoạch của anh rồi. Cô nhìn sữa rửa mặt, không khỏi giật mình. Tống An Thần tỉ mỉ đến mức biết da cô khô mà mua sữa dưỡng ẩm cho cô.
Người này thật quá tinh tế. Nhất Thế không nhịn được ớn lạnh, bắt đầu rửa ráy.
Cô không có thói quen ăn sáng, hôm nay lại phá lệ đi mua đồ ăn, ăn xong mới đi làm. Hôm nay Triệu Cát Tường trực, thấy Nhất Thế, nhảy nhót đến ngồi cạnh cô “Nhất Thế, nghe nói cậu chuyển qua khoa mổ?”
“Ừ, có điều phải được bác sĩ Tống đồng ý đã.”
“Chị đây cũng có bằng, vì sao không để tớ đi?” Triệu Cát Tường căm tức vỗ đùi mình, “Lúc đầu tớ muốn đến khoa mổ mới đặc biệt thi lấy bằng, nhưng lúc đó y tá khoa mổ cạnh tranh dữ quá, sợ không lọt được mới không tranh thủ. Haiz, trúc mã nhà cậu ra mặt, vừa khéo lôi cậu theo.”
Nhất Thế khựng lại, nghe giọng điệu Triệu Cát Tường hơi chua. Cô nói gì cũng không ổn, đành cười trừ.
“Lần này bệnh viện tu sửa toàn diện, cậu biết ai góp tiền không?” Triệu Cát Tường thình lình thao thao bất tuyệt tin tức mình nghe ngóng được.
Nhất Thế lắc đầu.
“Ông chủ mới của Hải Khoát Thiên Không. Ôi chúa ơi, đúng là chuyện ngàn lẻ một đêm.” Triệu Cát Tường chặc lưỡi, “Tháng trước bệnh viện kêu gọi quyên góp, ông chủ này vung tay một cái là bỏ ra năm trăm ngàn!” Triệu Cát Tường xòe năm ngón tay ra, bàn tay in trước mắt Nhất Thế.
“Mở rộng bệnh viện không phải dùng ngân sách nhà nước sao?” Nhất Thế không nén được tò mò.
“Không phải ngân sách nhà nước mà là ngân sách của thành phố. Vốn dĩ thành phố chuẩn bị ngân sách năm mươi triệu, không biết vì sao rút lại còn một triệu. Thế thì mở rộng cái con khỉ, nhưng bệnh viện đã lên kế hoạch hết rồi, đặt rất nhiều máy móc ở nước ngoài, không còn cách nào đành phải kêu gọi bên ngoài, không ngờ lại mời được một ông thần tài.”
Nhất Thế mím môi, ông chủ Hải Khoát Thiên Không, là cha dượng của Tống An Thần mà!
Bất ngờ như vậy làm Nhất Thế mơ hồ thấy bất an, với tính Tống An Thần, anh mà biết tin này chắc chắn sẽ n