Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
ghĩ ngợi, anh là người có lòng tự trọng rất cao.
Nhất Thế còn đang nghĩ ngợi lung tung, một y tá từ cửa lách vào, gọi với vô phòng: “Nhất Thế, mẹ cô tìm.”
“Khụ…” Nhất Thế sặc nước miếng, mẹ cô chết sáu năm rồi, không phải biến thành ma đến đây chứ?
Đột nhiên ngoài cửa xuất hiện một quý bà ăn bận hợp mốt cười hì hì với Nhất Thế: “Con dâu nuôi từ bé!” Mặt mày bà tươi như hoa.
Triệu Cát Tường sửng sốt há hốc miệng, Nhất Thế sặc nước miếng tiếp…
Bà Tống thình lình đến đây, không biết là chuyện tốt hay là xấu nữa?
Bà Tống đến làm Nhất Thế bối rối không biết làm sao.
Cô lúng túng đứng dậy: “Dì.”
Bà Tống sải bước lên, ngó đông ngó tây, thấy Triệu Cát Tường há hốc mồm thì tò mò: “Sao vậy? Mặt tôi dính gì à?”
Triệu Cát Tường lắc đầu lia lịa: “Bà là… Hải Khoát Thiên Không…”
Bà Tống mỉm cười gật đầu. Triệu Cát Tường hít ngược vào một hơi, ngơ ngẩn nhìn Nhất Thế, chỉ thấy Nhất Thế xấu hổ lờ Triệu Cát Tường đi. Nhất Thế biết tỏng Triệu Cát Tường, bây giờ nhất định muốn bóp cổ cô, rõ ràng quen thần tài còn làm bộ làm tịch. Nhưng thật tình Nhất Thế không biết việc bà Tống ủng hộ tiền.
Triệu Cát Tường bồi thêm một câu: “Uống giấm nhiều, ê răng.”
Bà Tống đột nhiên lĩnh ngộ, tỏ vẻ tiếc nuối “ Lúc đó nên sinh thêm vài thằng An Thần nữa, ai cũng có phần.”
Bà Tống tưởng mình là Bồ Tát rải con chắc! Triệu Cát Tường nghe xong đột nhiên cảm thấy kĩ thuật làm người ta đứng hình của mình vẫn mới ở cấp nhi đồng. Nhất Thế vịn trán đau đầu. Một Tống An Thần yêu nghiệt đã đủ hại thế gian rồi, thêm vài người nữa cho ai cũng có phần, chẳng phải là tai họa nhân gian, yêu nghiệt hoành hành sao.
Bà Tống kéo tay Nhất Thế: “Vừa nãy dì mới nói với viện trưởng bọn con, sắp tới tụi con sẽ kết hôn…”
Nhất Thế có linh cảm không lành. Không có khả năng bệnh viện sẽ cho cô nghỉ phép kết hôn, nhưng là bà Tống ra mặt, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, nếu bà Tống có yêu cầu gì, vậy có lẽ viện trưởng sẽ nhả ra.
“À phải, dì nói ông ấy cho tụi con nghỉ phép đi Las Vegas hưởng tuần trăng mật, lão ấy nói gì cũng không đồng ý.”
Nhất Thế muốn khóc >__
Nhất Thế cầm giấy kết hôn, ngồi trong xe nghịch nghịch. Thi thoảng cô ngước mắt nhìn Tống An Thần đang lái xe bên cạnh, không khỏi thẹn thùng. Bây giờ bên cạnh là ông xã cô.
“Bây giờ nhìn trộm anh đã là chuyện chính đáng rồi, cứ thoải mái mà nhìn đi.” Tống An Thần không liếc mắt qua, nhìn thẳng về phía trước cười hì hì.
Nhất Thế ngoài mặt thì cười nhưng trong bụng thì bực. Anh liếc đuôi mắt không thôi mà cũng lợi hại nhỉ. Từ giọng điệu của anh là biết lúc nãy Nhất Thế nhìn trộm bao nhiêu lần đều lọt vào mắt anh hết mà còn vờ vịt không thấy, làm cô trợn trắng mắt.
Tống An Thần hé miệng cười: “Đúng rồi, câu vừa rồi có tính không?”
Nhất Thế ngước nhìn anh, khẽ nheo mắt lại: “Tính.”
“Gọi ông xã.” Tống An Thần áp xuống hôn cô, nhẹ nhàng quấn quít giữa môi và răng, ậm ừ nói: “Ngoan, gọi đi.”
Cả người Nhất Thế như chìm đắm trong nhà ấm, được nắng xuân ấm áp êm dịu gột rửa, bỗng nhiên cô cảm thấy mình không còn lạnh lẽo nữa, không cần phải mặc một lớp áo thật dày. Có lẽ mùa xuân thật sự của cô đã đến?
“Ông xã!!” Nhất Thế nơm nớp lo lắng, thì thào lẩm bẩm cách gọi này.
Tống An Thần sững lại, đột nhiên bất chấp tất cả ôm siết lấy Nhất Thế, khẽ liếm lên vành tai nhạy cảm của cô “Bà xã, tân hôn vui vẻ.” Nói rồi ngậm lấy vành tai cô, bàn tay chậm rãi lần xuống eo cô.
Xúc cảm đến bất chợt, Nhất Thế không cách nào kềm chế run rẩy.
Cảm giác quen thuộc mà lạ lẫm ập đến cuốn lấy cô, Nhất Thế biết… Tống An Thần ra tay, ai dám tranh giành? Cô lại muốn bay lên chín tầng mây, bay lên trời thành thần tiên rồi.
Về lần cá nước sum vầy này, Nhất Thế hình dung bằng một chữ, sướng; Hai chữ, hạnh phúc; Ba chữ, bướm vờn hoa. Bốn chữ chính là sung sướng phát khóc.
***
Ba Nhất Thế gọi điện, hỏi chừng nào bọn họ xin nghỉ, về nhà chụp hình cưới. Nhất Thế thì không có vấn đề, chỉ là trong tay Tống An Thần còn ba ca mổ, hiện giờ đang chuẩn bị, tạm thời không về được.
Có rất nhiều phiên bản chuyện Nhất Thế và Tống An Thần kết hôn được đồn thổi, muốn khóc nhất là bản hai người từ nhỏ là thanh mai trúc mã, chơi với nhau vô tư, sớm đã yêu mến nhau. Lúc đầu Tống An Thần học đại học giống như tảng đá bình chân như vại, người yêu lại dứt tơ tình chạy theo bác sĩ Ngôn làm Tống An Thần không còn lòng tin với phụ nữ, bước lên con đường làm GAY không có lối về. Có điều, nhờ tinh thần y tá chuyên nghiệp của Diệp Nhất Thế, Tống An Thần lại nảy sinh hi vọng với phụ nữ, không bài xích nữa.
Nhất Thế nghe Triệu Cát Tường bà tám mấy tin đồn, dở khóc dở cười.
“Nhất Thế, cậu thành người nổi tiếng rồi.” Triệu Cát Tường vuốt tóc Nhất Thế, “Dám bắt cóc vương tử lạnh lùng hào quang muôn trượng, thật khiến người ta căm giận.”
Nhất Thế lườm cô, phớt lờ sự bất bình của cô, không ngờ Triệu Cát Tường lại bỏ thêm một câu: “Cậu biết gì