Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1428 lượt.

chưa? Nghe tin cậu và Tống An Thần sắp kết hôn, La Lạc Thi bị động thai, trực tiếp hôn mê, ha ha, tớ buồn cười chết mất.”
“Người ta ngất xỉu cậu vui cái gì?”
“Ai bảo hồi đó cô ta nghênh ngang làm chi, trước mặt toàn trường cô ta nói chỉ cô ta mới có tư cách theo đuổi Tống An Thần, ai cũng không được giành. Hồi đó nhìn bộ dạng cô ta chắc chắn sẽ làm được, chẳng qua xinh đẹp một chút, học giỏi một chút thôi. Hứ!”
Nhất Thế không ngờ Tống An Thần lại có người theo đuổi vang dội như thế, có điều quả thật là hơi ngông.
“Ha ha, lúc đó Tống An Thần trả lời còn tuyệt hơn nữa.” Triệu Cát Tường bắt chước gương mặt lạnh băng của Tống An Thần: “Tôi không muốn yêu đương, tôi không thích phụ nữ.”
“Phụt.” Nhất Thế phun ra, câu này của anh sẽ khiến phụ nữ suy nghĩ miên man, chẳng trách bị mọi người tưởng là GAY!!
“So…” Triệu Cát Tường nhún vai “Đúng là bi ai hết sức, một cô gái kiêu ngạo không giành được thứ mình muốn, trơ mắt nhìn người ta bị cướp đi, đối với bọn họ mà nói là vết thương trí mạng.”
Nhất Thế bật cười: “Vậy đối với người tự ti như tớ thì là vinh dự phải không?”
Cô chưa từng nghĩ tới có ngày được đứng bên cạnh Tống An Thần, tên của mình được ghi vào trong sổ hộ khẩu nhà anh. Trong ký ức của cô, Tống An Thần vĩnh viễn đứng ở trên mây cao mà cô chỉ có thể ngửa mặt lên nhìn. Thi học sinh giỏi toán tiểu học, anh đứng nhất toàn quốc, lúc đứng trên bục lĩnh thưởng Nhất Thế cảm thấy anh đang bay, càng lúc càng xa cô. Sau khi lớn, anh càng ngày càng nổi bật, cô lại cảm thấy anh bay càng cao, mới nhìn có vẻ như đưa tay ra sờ là chạm đến được nhưng khi thực sự chạm vào, bỗng nhiên phát hiện chẳng qua là như gần như xa mà thôi.
“Nhất Thế, có gì mà cậu tự ti?” Triệu Cát Tường không rõ.
Nhất Thế chỉ gượng cười không đáp. Lúc trước quả thật cô rất tự ti, ba bị đi tù, cô càng không có mặt mũi gặp ai. Lúc ấy cô sợ gặp Tống An Thần nhất. Cô sợ vừa thấy anh, cô sẽ cảm nhận được sự chênh lệch trước giờ chưa từng có, tự ti của một con giun con dế dưới đất nhìn cậu con trời như anh.
Đến giờ cô vẫn chưa dám tin, mình đã là vợ anh rồi.
Lúc này, Tống An Thần đi từ ngoài vào, đưa cho họ lý lịch tóm tắt của bệnh nhân, dặn: “Bệnh nhân giường số 432 mỗi ngày bắt đầu chuyền nước lúc chín giờ, nhớ là trước khi chuyền hỏi bệnh nhân đã ăn chưa. Bình dịch truyền đó có chất kích thích dạ dày.”
Vài y tá trực ca gật đầu. Tống An Thần nở nụ cười mê người, nhất thời tiêu diệt cả phòng trực.
“Ôi, sức hấp dẫn của bác sĩ Tống…” Triệu Cát Tường thổi gió bên tai.
Nhất Thế ngượng ngùng cười. Tống An Thần đưa mắt nhìn Nhất Thế: “Diệp Nhất Thế, bữa trưa gặp ở nhà ăn.”
“Ừ.”
Tống An Thần đi rồi, Triệu Cát Tường bắt chước bộ dạng Tống An Thần, giọng chua lè: “Diệp Nhất Thế, bữa trưa gặp ở nhà ăn. Ọe! Hai người các cậu thật là ghê tởm.” Triệu Cát Tường làm bộ ói mửa, tỏ vẻ dạ dày không thoải mái.
Nhất Thế lườm cô: “Dạo này cậu uống lộn thuốc hả? Sao không tìm Tiểu Trác Tử nhà cậu ấy?”
“Đừng nhắc nữa.” Triệu Cát Tường nổi xung lên, “Bao nhiêu ngày rồi chẳng thấy mặt mũi đâu, cũng không biết làm gì nữa.”
“Anh ta không đi làm?”
“Nói chính xác là không đi thực tập. Xin nghỉ hai tuần, thật tình không biết đi đâu nữa.”
Nhất Thế mím môi “Anh ta không nói với cậu à?”
“Đến điện thoại còn không gọi, nói cái con khỉ!”
“Để tớ hỏi Tống An Thần giúp cậu cho.”
Giờ cơm trưa, nhà ăn khu C của bệnh viện là nơi tụ tập của đại bộ phận bác sĩ y tá. Buổi chiều không có ca trực nên Triệu Cát Tường đã về thẳng nhà ăn cơm. Nhất Thế đến hơi sớm, chọn chỗ ngồi dựa vào cửa sổ ngồi xuống.
Cô vừa mới đặt mông xuống thì, La Lạc Thi vác cái bụng bầu to tướng, hai tay bưng tách sứ đi tới chỗ cô. Nhất Thế giật mình nhìn người phụ nữ này, không rõ cô ta tới làm gì.
La Lạc Thi mỉm cười hỏi: “Tôi ngồi tạm đây một lát được không?”
“Tôi đang chờ người.” Nhất Thế hơi xấu hổ.
“Không mất nhiều thời gian lắm đâu.” La Lạc Thi tự tiện ngồi xuống, “Nghe nói cô sắp kết hôn, chúc mừng.”
“Cám ơn.” Nhất Thế lịch sự đáp lại.
Tâm tình La Lạc Thi đột nhiên sa sút: “Thật khó chịu, phải chúc phúc tình địch.”
“…”
“Tống sư đệ thật sự hiếm thấy, si tình bao nhiêu năm cuối cùng tu thành chính quả.” La Lạc Thi bê tách lên, thình lình sầu não: “Cô biết dạ dày Tống sư đệ không tốt không?”
“…”
“Lúc mới vào năm nhất, thật tình không nhận ra cậu ấy là sinh viên tài năng, hút thuốc uống rượu, đánh bi - a, trốn tiết từ đầu chí cuối, giáo sư điểm danh toàn là người khác điểm dùm.” La Lạc Thi càng buồn rầu hơn, “Nhưng người như thế, lại đứng nhất kỳ thi.”
Nhất Thế bỗng có cảm giác xao động trong lòng.
“Thật ra khi còn học đại học tôi đã đi theo người đàn ông bây giờ. Nhà tôi không giàu nhưng tôi rất tự cao. Rất nhiều người gia đình đều tốt nhưng so sánh tiền bạc, tôi chạy theo một người có tiền. Tôi cho là cuộc đời mình gì cũng có, mãi đến tối hôm ấy tôi quay về trường. Ở một ngách cổng trường tình cờ gặp Tống An Thần ngồi xổm ở góc tường đang nén chịu cơn đau dạ dày. Thần trí cậu ta không còn tỉnh táo nữa. Tôi lại g