Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.

dám bò dậy, run rẩy hỏi: “Vậy cậu muốn chúng tôi như thế nào?”.
“Vừa rồi ai đánh em gái tôi?” Kiểu gì Nghiêm Cẩn cũng phải lôi được kẻ đó ra. Bốn tên ra tay lúc nãy bị những kẻ khác đẩy ra ngoài, Nghiêm Cẩn khoanh hai tay trước ngực, trừng mắt với chúng cả nửa ngày, cuối cùng nói: “Các người tát nhau đi, vừa khéo chia làm hai đội, nếu như ai tát không gắng sức, tôi sẽ đích thân cho người đó thêm chút ‘điểm tâm’”.
Hạ Sinh ngồi trên mặt đất, đần mắt ra nhìn bốn tên xã hội đen đáng thương bắt đầu tặng nhau những cái tát “bốp bốp”, còn đều là nghiêm túc cố hết sức vung tay, những người khác ở bên cạnh cũng chẳng dám đặt mông ngồi xuống một chút. Đầu Hạ Sinh quay cuồng, cố nhớ lại vừa rồi mình không làm chuyện gì xấu, không nói lời quá đáng với cô bé kia nhỉ.
Tát đủ rồi, Nghiêm Cẩn quát dừng lại, bốn người đó sợ đến mức chẳng khóc nổi nữa, vừa rồi cứ như có người cầm tay họ tát người kia vậy, rõ ràng là gặp ma rồi. Nhìn bộ dạng của bốn người vốn vô cùng thân thiết với nhau lúc trước, lúc này đánh nhau thành ra thế này, những người khác cũng thấy kỳ quái và đáng sợ, cứ co rúm lại một chỗ, không dám cử động.
Nghiêm Cẩn lại chỉ vào Trần Ca, nói: “Vừa rồi anh cầm súng chĩa vào em gái tôi…”. Lời cậu vẫn chưa nói xong, Trần Ca đã rống lên: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi, trong khẩu súng đó không có đạn, thật sự không có đạn, tôi chỉ dọa cô bé một chút thôi, tôi chưa chạm vào một đầu ngón tay của cô bé”.
Nghiêm Cẩn phớt lờ lời biện giải của hắn, lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Quỳ xuống”. Kể ra cũng kỳ quái, cậu nói quỳ xuống, Trần Ca liền ngoan ngoãn quỳ xuống. Hạ Sinh nhìn thấy mà trong lòng run rẩy, mẹ ơi, nghe lời đến mức thế này thật là đáng sợ quá. Trần Ca bỗng thấy bản thân mình như bị cánh tay vô hình ấn mạnh xuống đất, không biết rốt cuộc cậu nhóc kia muốn làm gì. Đang sợ đến mức sắp tè cả ra quần, Trần Ca nghe thấy Nghiêm Cẩn quát, ra lệnh cho mấy tên đàn em xếp hàng dọc ngay ngắn phía sau hắn: “Mỗi người một chân, đạp vào mông hắn, ai đạp nhẹ kẻ đó xui xẻo, các người tự xem phải làm thế nào đi. Người đạp xong lại xuống xếp cuối hàng, tiếp tục lên”.

Trần Ca không nhịn được nữa, oa lên một tiếng bật khóc, rõ ràng xung quanh không có người, nhưng hắn lại bị ấn xuống, không thể giãy giụa. Hắn quá sợ hãi, sau đó bỗng thấy “bụp” một tiếng, mông mình bị đá thật, cái đá đau đến mức hắn sắp nổ đom đóm mắt, rồi lại nhận thêm một cái đá nữa, cái nữa, Trần Ca khóc gào xin cứu mạng. Đám đàn em đá người phía sau cũng khóc, vừa đá lão đại nhà mình vừa gào xin tha mạng.
Hạ Sinh gắng sức nhớ lại, nguy hiểm quá, nguy hiểm quá, chắc chắn anh ta không làm chuyện gì xấu với cô bé kia. Thấy Trần Ca bị đạp đến mức thần trí không còn tỉnh táo nữa, cuối cùng Nghiêm Cẩn quát dừng lại. Một đám đàn ông run rẩy, đứng rúm ró ôm nhau thành một khối, đang đợi chỉ thị tiếp theo.
Nghiêm Cẩn hỏi: “Có điện thoại không?”. Đám người gắng sức gật đầu: “Có, có, có…”, rồi lạch cạch mỗi tên lấy ra một cái, nhưng Nghiêm Cẩn lại không cầm, chỉ nói với Trần Ca: “Gọi điện thoại”.
Trần Ca nước mắt nước mũi ròng ròng: “Vâng, vâng, tôi giúp cậu bấm số, cậu muốn gọi đi đâu?”.
“Gọi 110, báo cảnh sát, cứ nói đám người các người đây cho vay nặng lãi, bắt cóc, tống tiền, mang theo súng phi pháp, tụ tập ẩu đả… còn có tội gì nữa tự nói ra đi, để cảnh sát đến dẫn các người đi.”
“Hả.” Trần Ca bàng hoàng, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt Nghiêm Cẩn, đã vội vàng làm theo: “A lô, 110 phải không? Tôi báo cảnh sát, tôi thông báo chính bản thân mình, chúng tôi đang ở ngõ XX đường YY tụ tập ẩu đả, còn mang theo súng phi pháp, chúng tôi muốn bắt cóc một cô bé tống tiền, nhưng mà chưa thành… ai da…”. Hắn xuýt xoa kêu đau một tiếng, liền bị Nghiêm Cẩn đá một cái, vội vàng nói tiếp vào điện thoại: “Không phải, không phải, tôi không nói đùa đâu… Không phải là đang đùa dai, những việc này chúng tôi đều làm, thật đó, chúng tôi còn cho vay nặng lãi… Không phải là nói dối, thật đó, chúng tôi thật sự đã làm thế, chúng tôi chính là xã hội đen, mau đến bắt chúng tôi đi, chúng tôi đang ở ngõ XX đường YY đó. Nhất định phải cử người đến, thật đó, không lừa đâu… Xin cứu chúng tôi đi…”. Trần Ca càng nói càng kích động, sợ người ta không tin mình, bèn gào thét cả nửa ngày, cuối cùng dập điện thoại, lại hỏi Nghiêm Cẩn: “Đại ca, tôi đều làm theo cả rồi, nếu như người ta không đến thì làm thế nào?”.
“Không đến? Nếu như cảnh sát cũng bỏ mặc các người, vậy thì các người sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đúng chứ?” Nghiêm Cẩn lạnh lùng trả lời, không để ý đến đám người kia bị dọa cho sợ hãi mà run lẩy bẩy. Cậu cũng gọi một cuộc điện thoại: “A lô, bố, là con, con tìm được Con Rùa Nhỏ rồi, em ấy không sao, bố nói với mẹ một tiếng, đừng lo lắng nữa. Còn chuyện này, Cục Cảnh sát của thị trấn S bên này là ai quản vậy, bố chào hỏi người ta một tiếng nhé, con muốn đưa vài người đến đó, không muốn bọn họ được dễ chịu quá. Vâng, được, con biết rồi”.
Dập máy, cậu quay người nhìn sang Mai Khôi, thấy Mai Khôi đang cười ngốc nghếch, liền hỏi: “Có đói không?”. Nhận ra giờ trời