Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.
hiền não nữa, bèn quay về phòng mình tắm rửa thu dọn đồ đạc cẩn thận. Khi cô bé làm xong hết tất cả, Nghiêm Cẩn đến gõ cửa với bộ dạng đã tắm táp sạch sẽ, thay quần áo chỉnh tề.
Lần này, Mai Khôi thật thà không chút khách khí chủ động lao đến: “Anh trai, em đang muốn đi tìm anh nói chuyện”.
“Nói gì mà nói, ngồi xuống ngay ngắn, anh sắp bắt đầu mắng người đây.”
Mai Khôi cười hì hì, ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, dáng điệu như cô học sinh ngoan, chuẩn bị nghe thầy giáo giảng bài. Cô bé chớp chớp mắt, chăm chú nhìn thẳng vào Nghiêm Cẩn, khiến cậu có chút mất tự nhiên. Thời gian cũng đã một năm trôi qua, tầm ảnh hưởng của cô bé đối với cậu vẫn lớn như thế này, cậu khẽ ho một tiếng, sắp xếp lời nói trong đầu một chút. Đúng, trước tiên phải phê bình chuyện cô bé bỏ nhà đi này, sau đó sẽ mắng về hành động tùy tiện của cô bé với người lạ, còn phải nhắc nhở vì sao cô bé có thể để cậu gọi lâu như vậy mà cũng không trả lời, vừa trả lời thì là muốn đánh nhau, hại cậu sợ đến mức muốn vỡ cả tim.
Đang chuẩn bị mở miệng, ngước mắt lên, cậu nhìn thấy ánh mắt Mai Khôi đang chăm chú nhìn mình, lại khẽ ho mấy tiếng nữa, đã chuẩn bị xong, cậu thật sự sắp nói ra rồi đây.
“Anh trai, hình dáng bạn gái anh như thế nào?”
Nghiêm Cẩn suýt chút nữa bị nghẹn, khí thế vừa mới dấy lên bỗng chốc xẹp lép: “Cái đó, chẳng thế nào cả, thì chính là một cô gái rất đáng yêu”.
“Quen nhau ở đâu vậy?”
“Ở trên núi, không phải, ở chi nhánh công ty.” Rõ ràng Mai Khôi đang hỏi để lấy lòng, nhưng vào tai Nghiêm Cẩn lại có áp lực vô cùng lớn. Cậu bị bức đến mức có chút lúng túng, khó xử.
“Vậy, anh sẽ đưa chị ấy về nhà chứ?”
“Chuyện này, anh vẫn chưa nghĩ đến.”
Hai người đều im lặng, Mai Khôi ngồi, Nghiêm Cẩn đứng, chẳng biết phải làm sao, không gian hoàn toàn yên tĩnh. Sau đó, Mai Khôi đột nhiên nói: “Anh trai, em xin lỗi, lúc đầu em không tốt, trước nay em chưa từng nghĩ đến chuyện muốn lừa gạt anh, em biết sai rồi, anh đừng trách em nữa”.
Nghiêm Cẩn ngồi bên cạnh, kéo cô bé vào lòng: “Anh không trách em nữa, chẳng phải đã nói rồi sao, là anh không tốt. Chúng ta vẫn giống như trước đây. Em xem, anh thật sự không sao, nếu như anh còn để trong lòng, làm sao có thể lại có bạn gái chứ, đúng không, anh đã quên hết những chuyện đó rồi, em cũng đừng canh cánh trong lòng nữa”.
Mai Khôi quay đầu nhìn sang cậu, trong ánh mắt có cảm xúc gì đó mà cậu không hiểu, đôi mắt to trong sáng vẫn đẹp như vậy, cô bé nhìn cậu đến mức khiến lòng cậu dao động, sau đó khẽ mỉm cười: “Đúng, chúng ta vẫn giống như trước đây. Anh là anh trai tốt nhất của em”, song trong nụ cười vẫn thoáng chút buồn, khẽ đến mức cậu không kịp nhận ra. Cô bé ôm lấy cậu, nhõng nhẽo dụi đầu vào người cậu.
Nghiêm Cẩn ôm thật chặt lấy cô bé, thầm cảm thấy may mắn vì bản thân không làm gì sai. Bọn họ vẫn có thể thân mật giống như trước đây, không làm được bạn trai của cô bé, thì cậu có thể làm người anh trai tốt nhất của cô bé, có sao đâu? Cậu cứ chờ đợi cô bé như vậy, chờ cho đến một ngày có cơ hội. Bố cậu còn chờ những sáu trăm năm mới thu phục được mẹ cậu, Con Rùa Nhỏ mới mười sáu tuổi, không sợ, không sợ.
Hai người kề sát bên nhau, rất lâu sau Nghiêm Cẩn đột nhiên nhớ ra kế hoạch định nhắc nhở cô bé của mình vẫn chưa thực hiện, bèn ngồi thẳng lên, bồi dưỡng một chút cảm xúc, đang chuẩn bị nói, thì Mai Khôi cũng đột nhiên nhớ ra: “Ai da, em vẫn chưa gọi điện thoại cho mẹ Tiểu Tiểu nữa, anh trai, điện thoại của anh đâu, cho em mượn dùng chút”.
Nghiêm Cẩn câm nín nhìn cô bé lục túi của mình lấy điện thoại ra, gọi cho Tiểu Tiểu. Cô bé luôn miệng nói xin lỗi qua điện thoại, bảo rằng rất nóng lòng muốn tìm thấy mẹ, lại sợ Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc không đồng ý, nên mới một mình lén lút chạy đến thị trấn S, cô bé nghĩ chắc sẽ có thể nhanh chóng quay về thôi. Qua điện thoại, hai mẹ con trò chuyện với nhau vô cùng sướt mướt, vừa nói vừa khóc hu hu. Nghiêm Cẩn thở dài, lấy giấy ăn từ trong ba lô ra, ngồi bên cạnh vừa nghe hai mẹ con họ trò chuyện vừa “phục vụ” lau nước mắt cho cô bé.
Cuối cùng thấy Mai Khôi nói với Tiểu Tiểu: “Mẹ Tiểu Tiểu ơi, con không thể nói nữa rồi, anh trai dùng hết giấy ăn rồi”, Nghiêm Cẩn bỗng run tay, bàn tay cầm giấy lau nước mắt cho cô bé suýt chút nữa chọc cả vào mắt cô bé. Cô bé ngốc nghếch này, lý do để ngừng cuộc gọi kiểu gì vậy? Kết quả Tiểu Tiểu rất thần kỳ lại có thể hiểu được, Nghiêm Cẩn nghe thấy mẹ trả lời ở đầu dây bên kia: “Cho nên vẫn là ở nhà thì tốt hơn, mẹ ôm cả hộp giấy ăn lớn đây này, không sợ không đủ dùng đâu, con mau về nhà đi”.
Mặt Nghiêm Cẩn sầm lại nhìn Mai Khôi trả lời thêm vài câu, sau đó dập máy. Trong lòng cảm khái, hai người này quả nhiên là mẹ con, cô bé còn thân thiết hơn cả người con ruột là chính Nghiêm Cẩn. Mai Khôi vứt điện thoại đi, đôi mắt long lanh, dáng vẻ đáng thương, quay đầu ôm lấy cậu. Lần này, Nghiêm Cẩn nắm được cơ hội, liền đẩy cô bé ngồi thẳng dậy: “Không được nhõng nhẽo nữa, bây giờ anh bắt đầu nói chuyện nghiêm túc và tử tế với em”.
“Vâng.” Cô bé vẫn còn khóc th