Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.

ên lạc..., một chiếc tủ, một chiếc ghế, một chiếc giường, đây chính là toàn bộ đồ đạc trong phòng.
Màn hình lớn cả ngày đều mở, lúc này không có hình ảnh đặc biệt gì. Lúc bác sĩ X đi rửa mặt, bỗng nghe thấy máy cảnh báo vang lên mấy tiếng “tít tít tít”, sắc mặt hắn ta liền sầm xuống, bèn cầm điện thoại trên bàn lên, không nói gì, nghe máy, chỉ một lát sau, hắn ta cầm máy liên lạc ở bên cạnh lên, ấn nút mở máy: “Ở đình ngắm cảnh, yêu sói đã đến đó rồi, phái thêm hai đội quân người thú qua đó”.
Bà không lưu ý đến hành động của Dung Hiên ở phía sau, cả quãng đường lo lắng lao về phía trước, trước mặt là rẽ, bà đang muốn rẽ vào đó, Dung Hiên lại đột nhiên hiện thân ở trước mặt, bịt miệng bà lại, kéo ép vào góc rẽ.
Dung Hiên đưa ngón tay lên ra hiệu im lặng, sau đó thấp giọng nói: “Trên con đường đó có người canh giữ, còn có máy giám sát, cháu đi xử lý trước, cô đợi cháu gọi thì hẵng qua”.
Trần Bình gật đầu, nhìn theo Dung Hiên mất tích ở trước mắt. Dung Hiên nói có camera giám sát, bà không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không dám lén lút đi nhìn, chỉ móc súng ra, cảnh giác, qua một lát sau, bà nghe thấy Dung Hiên nói: “Được rồi, chạy mau, chạy thẳng một mạch đến cuối cùng”. Trần Bình xông ra ngoài, nhìn thấy hai bảo vệ dựa vào bên tường ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra, góc độ hai chiếc máy giám sát ở đầu lối đi bị vặn chuyển hướng lên trên, Trần Bình cắn răng chạy như phát cuồng, xông qua phạm vi giám sát của hai chiếc máy, nghe thấy Dung Hiên nói: “Được rồi, cô tiếp tục đi, đừng lo lắng, cháu ẩn thân ở ngay bên cạnh cô”. Cậu ta đem máy giám sát điều chỉnh lại về góc độ bình thường, gỡ bỏ chú định thân của hai kẻ bảo vệ, bảo vệ Trần Bình tiếp tục đi xuống dưới.
Trần Bình chạy được một đoạn, đột nhiên cất bước dùng hết toàn lực cuồng loạn chạy: “Cô cảm ứng thấy được rồi, cô biết Mai Khôi ở đâu, kẻ đó có lẽ lại đang dùng năng lực của con bé”.
“Cô chậm chút, đừng kích động, sẽ bị phát hiện.”
“Không tránh được đâu, chỗ này khắp nơi đều là máy giám sát và cảm ứng, cô không có bản lĩnh như bọn cháu, cô không tránh được. Cháu ẩn thân, để cô dẫn dụ sự chú ý của bọn chúng, hy vọng thằng bé Nghiêm Cẩn có thể nắm được cơ hội.” Trần Bình nói xong câu này, không nói gì nữa liền cầm súng đi thẳng về phía trước, lúc đến góc rẽ cũng không hề dừng lại, mà xông ra ngoài liền nổ hai phát súng, hai gã bảo vệ còn chưa giơ được súng lên thì đã trúng đạn ngã xuống đất.
Trong một phòng giám sát cực lớn của trung tâm dưới lòng đất, Mai Khôi bị khống chế ở trên giường, chân tay bị vòng thép giữ chặt cố định, trên cổ cũng có vòng thép cố định, trên đầu dính đầy các miếng dán khống chế của máy móc, máy móc vận hành, máy khống chế cảm ứng giống như mũ đội đầu áp trên đỉnh đầu cô bé. Do bị tiêm thuốc, nên Mai Khôi dù bị giày vò như vậy vẫn không tỉnh lại. Kết nối cô bé với đám máy móc xong, bác sĩ X hạ lệnh với một loạt nhân viên thao tác trong góc phòng: “Bắt đầu đi”.
“Tác dụng thuốc trên người cô bé vẫn còn, kích thích trực tiếp như thế này liệu có sợ bị thương tổn quá lớn không?”
“Con bé không chết nổi đâu, mở máy.”
Nhân viên thao tác nghe lệnh khởi động máy, ý thức của Mai Khôi đang vật lộn trong đen tối, hình ảnh hiển thị trên màn hình rời rạc lại mơ hồ. Dự cảm không lành trong lòng bác sĩ X càng lúc càng mạnh, hắn ta mất kiên nhẫn quát tháo: “Tăng thêm công suất, làm cho con bé tỉnh lại”.
Nhân viên thao tác không đám trái lệnh, vặn cần gạt kéo cao lên một nấc, Mai Khôi cất tiếng thét lớn, thân thể co rút khôi phục lại ý thức, chân tay cô bé không chịu sự khống chế mà cứ giãy giụa, nhưng bị vòng sắt giữ lại rất chặt. Bác sĩ X chẳng thèm nhìn đến cô bé, chỉ thúc giục nhân viên thao tác nhanh chóng tìm kiếm ra tin tức. Trên màn hình lớn, ý thức của Nghiêm Lạc và mười mấy người được giám sát cấp một nhanh chóng hiển thị ra, bọn họ đang đại chiến với Ma tộc ở thành phố B. Sự việc này đương nhiên cũng có liên quan đến bác sĩ X, bởi vì hắn ta cần chuyển sự chú ý của bọn họ, sáng sớm ngày mai hắn ta muốn khống chế tòa nhà chính phủ, một hành động rất quan trọng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao tối nay hắn muốn để Mai Khôi ngủ thật ngon.
Vốn dĩ nhân lực của Ma giới bên kia hắn ta đã liên lạc xong rồi, chính là hôm nay hắn ta muốn thu hút Công ty Nhã Mã đi, bắt đầu từ tối nay sẽ cầm chân họ cho đến trưa ngày mai, nhưng mà chuyện này dường như cũng bị Nghiêm Lạc phát giác ra. Từ tình hình chiến sự lúc này mà thấy, e là trước khi trời sáng bọn họ sẽ bị Công ty Nhã Mã xử lý xong.
Ngoại trừ Tiểu Ma Vương cùng mấy người bạn học của cậu ta ra, thì tất cả những người quan trọng đều đang ở thành phố B. Bắt đầu từ lúc phát giác ra Tiểu Ma Vương không đến một mình, hắn ta liền hạ lệnh phong tỏa cửa vào của căn cứ. Bất luận là người, thần, hay yêu gì đó đều không thể vào trong được. Nhân lực phái ra ngoài không kịp điều quay về, nhưng cũng chẳng sao cả, hắn ta chấp nhận được tổn thất, chỉ đáng tiếc là Thẩm Phi. Nhưng hắn ta còn chưa kịp nghĩ xem Thẩm Phi làm thế nào, hắn ta vẫn cảm thấy khôn