Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2047 lượt.
g bình thường, hắn ta cảm giác được có lực lượng đang đến gần, cự ly hơi xa một chút, nên cảm ứng không được rõ ràng, song nhất định có chuyện gì đó đang xảy ra.
“Bên Nghiêm Cẩn có động tĩnh không?”
“Trống không.” Một nhân viên thao tác tốc độ tìm kiếm từ trong đầu Mai Khôi, sau đó báo cáo.
“Lỗ An Hoa thì sao?”
“Trống không.”
“Tiến sĩ, tôi tìm thấy Lỗ An Hoa rồi. Bà ta đang ở đây.” Một người phụ trách giám sát an toàn của căn cứ hét lớn. Hình ảnh được điều chỉnh lên màn hình lớn, máy camera đang ghi lại, Lỗ An Hoa chạy thẳng một mạch xông đến phòng điều khiển, trong lối đi một tên người thú lao đến phía bà ta, rõ ràng năng lực của Lỗ An Hoa không thăm dò được người thú này, súng trên tay của bà bị đánh rơi, nhưng tên người thú đó đang định đập một phát nữa thì lại bị thứ gì đó chặn lại giữa không trung, nó bị vặn ngược cánh tay ra sau người. Hai tên người thú khác xông đến, xả một tràng đạn đến, nhưng giữa không trung có một vòng bảo vệ vô hình ngăn tất cả các viên đạn lại, tên người thú bị vặn tay kia trúng đạn ngã xuống đất, Lỗ An Hoa lại dường như chẳng bị sao nhảy lên trên. Hai tên người thú nổ súng bị bàn tay vô hình đánh bay lên tường, súng cũng bị cướp đi. Lỗ An Hoa không để ý đến bọn chúng, tiếp tục chạy về phía trước, hai tên người thú ở phía sau bà trúng đạn ngã xuống.
Bác sĩ X nhíu chặt mày lại, quay đầu lớn tiếng quát thuộc hạ: “Bảo bảo vệ đến hết phòng điều hành, tiểu đội số 4, 5 đi bắt Lỗ An Hoa. Bảo bọn họ thay toàn bộ bằng đạn diệt thần”. Hắn ta lại quát lớn với nhân viên thao tác máy tính: “Ngây ra cái gì, có người đang giúp đỡ Lỗ An Hoa, điều chỉnh ý thức của số 145 tìm kiếm được về dưới này, giết sạch tất cả những kẻ thâm nhập đi, ta không muốn người sống”.
Trước đó hắn ta chưa từng nghĩ đến việc dò tìm ý thức ở dưới này, chỗ này toàn là người của mình, Lỗ An Hoa làm sao có thể vào được? Bà ta rõ ràng là đi cùng Nghiêm Lạc. Là hắn ta đã sơ suất, hắn ta đã bỏ sót đám tiểu quỷ đó, Thẩm Phi rõ ràng nói bọn chúng đều không sao, phong tỏa trường học rồi, không có bất cứ động tĩnh gì, cho nên hắn ta mới sơ suất.
Đầu óc Mai Khôi tìm kiếm được ý thức trong đầu Trần Bình và Dung Hiên, biết rất rõ ràng bọn họ biết gì, muốn đi đâu. Đội người thú nhanh chóng chặn ở đầu đường phía trước đợi bọn họ.
Hình ảnh và tin tức ý thức trên màn hình lớn lóe động, bác sĩ X đột nhiên quát lớn: “Tiểu Ma Vương cũng ở đây? Ở đâu?”.
Mười ngón tay nhân viên thao tác gõ lạch cạch tiên bàn phím nhanh như bay, qua dò lọc, ý thức Mai Khôi moi ra được “Không có tin tức”. Quản lý giám sát bên kia cũng hét: “Trong tất cả các máy giám sát đều không có tung tích của cậu ta”.
Bác sĩ X không nghe bọn họ hét, bởi hắn ta đã cảm thấy được, tuy không nhìn thấy bóng dáng, tuy không biết vị trí cụ thể của cậu, nhưng hắn ta cảm thấy được năng lượng của cậu đang ở quanh đây, rất gần!
Bác sĩ X đột nhiên lao về phía Mai Khôi. Mọi người vẫn còn chưa phản ứng lại được, thì đã thấy bác sĩ X xông đến bên giường khống chế, nhưng lại giống như bị đá một cái từ không trung. Bác sĩ X mẫn cảm với cảm ứng năng lượng, thu mạnh người lại liền lăn xuống đất, tránh được nguy hiểm. Hắn ta biết kẻ đó đuổi đến rồi.
“Tên biến thái chết tiệt, ông đừng chạm vào em ấy.” Một thiếu niên anh dũng, khí thế lẫm liệt xuất hiện trước giường điều khiển, bác sĩ X quát lớn một tiếng: “Chặn cậu ta lại, tuyệt đối không thể để cậu ta đưa số 145 đi”.
Nghiêm Cẩn vừa chuyển cổ tay, một thanh đoản đao hiện hình trên tay cậu. Cậu lật người chém liên tiếp, chặt đứt toàn bộ dây điện máy móc kết nối với Mai Khôi kia. Nghe thấy lời ra lệnh của bác sĩ X, cậu cất cao giọng chửi: “145 cái đầu ông đó, đây là Con Rùa Nhỏ của tôi”.
Lúc này mọi người đã phản ứng lại được rồi, vội vàng nâng súng bắn sang hướng Nghiêm Cẩn. Nghiêm Cẩn trong lúc giận dữ, hành động mạnh mẽ dứt khoát, khua cánh tay quét một đường, mấy người mang súng đồng loạt đổ gục xuống mặt đất. Nghiêm Cẩn nghiêng người phi lưỡi đao, đoản đao chuyển ra ngoài, soạt một đường chém đứt hai đầu người. Chỉ chớp mắt một cái, bàn tay trái của Nghiêm Cẩn lại hiện ra một đoản đao khác, “soạt soạt” mấy tiếng, cậu lại chém đứt vòng thép đang giữ cổ tay Mai Khôi.
Hai hàng nước mắt Mai Khôi tuôn rơi, thực sự là không dám tin, đây lẽ nào là giấc mơ đẹp đẽ trong cơn ác mộng?
Mấy người bên cạnh cầm súng tấn công đến, Nghiêm Cẩn chẳng kịp để ý an ủi Mai Khôi, cũng không kịp đau lòng vì cô bé, cậu lật lòng bàn tay dựng lên một kết giới bảo vệ, loạt đạn “bụp bụp” đều bắn lên trên kết giới. Nghiêm Cẩn vừa giơ tay lên, tất cả các viên đạn đều bắn ngược trở lại, đám người kia kêu lên một tiếng thảm thiết, rồi ngã nhào xuống không dậy nổi nữa.
Một chú chuột béo loạt soạt chui nhanh như bay lên chiếc giường điều khiển, đứng thẳng thân hình béo trắng, vận khí lên gân, móng chuột hồng hồng nhỏ xíu đập một cái tách vòng tròn thép đang áp trên cổ chân Mai Khôi ra, vòng sắt rời ra, nó liền dùng móng vuốt giải phóng chân Mai Khôi ra ngoài.
Mai Khôi nằm trên giường khóc thút thít, chú chuột béo đứng