Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.
lực có thể mang lại không chỉ là sự vui vẻ. Cậu xem xét lại một chút, quyết đinh buổi tối sẽ giải hòa với Con Rùa Nhỏ, không để cô bé buồn quá lâu.
Chủ nhiệm của hai lớp đều là Thần tộc đệ tử môn hạ của Cửu Thiên Huyền Nữ. Chủ nhiệm lớp Nghiêm Cẩn tên là Lỗ Ninh, lớp Hạ Bồi tên là Dụ Nguyên Sơn, hai giáo viên này đều là người quen cũ của Nghiêm Cẩn. Lúc này bọn hộ đang đếm đầu người theo danh sách, Phùng Quang Hoa đi vào, Hạ Bồi ngẩng đầu lên nhìn ông một cái, Phùng Quang Hoa cười cười cổ vũ cậu.
Hoạt động bắt đầu, theo truyền thống cũ mỗi học sinh đều lên trên tự giới thiệu về mình, ai có thể biểu diễn còn phải biểu diễn một chút năng lực của bản thân, để mọi người làm quen. Mấy người của Huyết tộc cùng nhau lên sân khấu, sau khi tự giới thiệu về mình xong, Cừu Tranh lãnh đạo các bạn nhỏ trong tộc cùng nhau lộ răng nanh và vuốt nhọn ra, đám trẻ con bên dưới hét lên cổ vũ, vô cùng hưng phấn, hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến quỷ hút máu. Nghiêm Cẩn chống đầu, rất khinh thường nghĩ: Một đám trẻ con bị quỷ hút máu trên tivi đầu độc.
Hạ Bồi ở bên cạnh hình như cũng có hứng thú với quỷ hút máu, chăm chú nhìn bọn họ, nhưng khi quay đầu chạm phải ánh mắt của Nghiêm Cẩn, cậu ta lại vội vàng tránh né cúi đầu xuống. Nghiêm Cẩn dịch dịch về phía cậu ta, ở bên cạnh nhỏ tiếng: “Em là Nghiêm Cẩn, còn anh?”
Hạ Bồi nhìn nhìn cậu, nhỏ giọng báo tên, sau đó quay đầu đi, giả vờ chăm chú nhìn lên sân khấu, không để y đến cậu nữa. Nghiêm Cẩn cũng không vội, sau này vẫn còn cơ hội.
Mấy bạn nhỏ hàng ma sư cũng cùng nhau lên sân khấu, biểu diễn bùa chống lửa, giành được từng hồi vỗ tay. Đặc sắc còn có mấy bạn nhỏ có siêu năng lực, Lam Băng của lớp Nghiêm Cẩn là người băng, cậu ta lấy một cốc nước, không đến một phút liền biến nước trong cốc thành băng, dưới khán đài một đứa trẻ lớp Hạ Bồi hét: “Trong phim đều là trong thoáng chốc có thể kết băng, còn có thể làm trên cả một cái hồ nữa”.
Lam Băng không phục, lớn tiếng nói: “Tôi, đợi tôi lớn lên rồi, cũng có thể rất nhanh chóng chế được băng, cũng có thể biến hồ nước thành băng”.
Đứa trẻ dưới sân khấu kia rất khinh thường quay đầu đi cười, không khí có chút ngượng ngập. Lam Băng đứng ở trên sân khấu cảm thấy ấm ức, cắn môi không biết nói tiếp thế nào cho phải, Nghiêm Cẩn bèn đập bàn đứng dậy, chỉ vào người khiêu khích kia nói: “Học trưởng, anh lợi hại như vậy, cũng làm một khối băng xem nào, chúng tôi cho anh một giờ”. Cậu tuy tuổi nhỏ, nhưng bình thường nghiêm mặt cũng khá có phong độ của bố mình, ngữ khí vang vọng có lực, còn có phần khí thế không tức giận mà vẫn uy nghiêm.
Đứa trẻ kia nghe thấy câu này, “bộp” một cái đứng dậy, ánh mắt giận dữ nhìn Nghiêm Cẩn, không đợi cậu mở miêng, Phùng Quang Hoa đã nói: “A Huy muốn giới thiệu bản thân mình với mọi người một chút, lên sân khấu đi”.
Lam Băng nghe thấy câu này liền nhân cơ hội chạy xuống, về đến chỗ ngồi còn quay đầu cười với Nghiêm Cẩn một cái, Nghiêm Cẩn cũng cười lại, gật gật đầu với cậu ta, Hạ Bồi ở bên cạnh nhìn cậu mấy cái.
Đứa trẻ tên A Huy kia lên sân khấu tự giới thiệu về mình: “Tôi tên Đổng Trạch Huy, tám tuổi, tôi là tùy hình giả, chính là có thể biến hóa thành hình dáng của bất cứ người nào”. Cậu ta nói rồi, khiêu khích nhìn Nghiêm Cẩn, chớp mắt cái liền biến thành hình dáng của Nghiêm Cẩn.
Nghiêm Cẩn đứng lên dùng lực vỗ tay với cậu ta: “Đẹp trai quá”. A Huy vừa mới cười đắc ý, nhưng nghe thấy câu sau của Nghiêm Cẩn là: “Đẹp trai hơn chục lần dáng vẻ ban đầu của anh, rất có hình tượng, em nhìn thấy mà rất xúc động”.
Nụ cười của A Huy cứng lại trên mặt, dưới sân khấu lại rộ lên tiếng cười lớn. A Huy kìm nén cơn giận dữ, không có cách nào lại lần lượt biến thành hình dáng của ba người giáo viên, dáng vẻ của mấy người bạn học, coi như kéo lại được chút thể diện. Nghiêm Cẩn nhìn thấy, thực sự rất muốn nói: “Anh lợi hại như vậy thì biến thành con heo thử xem”, nhưng vừa nghĩ đến người mẹ thân yêu của cậu sáu kiếp trước là thần heo, cậu không thể sỉ nhục heo, lại muốn nói vậy biến thành con chó, ngẫm lại chó cũng rất đáng yêu, bảo anh ta biến thành con chó cũng thật coi trọng anh ta quá, nghĩ tiếp vậy biến thành con rùa, ngẫm nghĩ thấy không đúng, Con Rùa Nhỏ nhà cậu cũng siêu đáng yêu, không thể để anh ta biến thành, cuối cùng Nghiêm Cẩn cảm thấy rất đáng tiếc, thở dài nói một cậu: “Chỉ có thể biến hình người, quá đáng tiếc”.
A Huy đang đi xuống dưới sân khấu, nghe thấy câu này, cảm thấy Nghiêm Cẩn lại đang châm chọc mình, tức đến mứa đỏ hồng mặt lên, chỉ vào Nghiêm Cẩn nói: “Bạn nhỏ này vẫn còn chưa giới thiệu nhỉ”.
Nghiêm Cẩn cười tủm tỉm lên sân khấu, lớn tiếng nói: “Tôi tên Nghiêm Cẩn, biệt hiệu Tiểu Ma Vương, bố tôi là thần, mẹ tôi là hàng ma sư loài người, cho nên tôi là con lai, điều này chắc cũng là nguyên nhân quan trọng của việc sao tôi là đẹp trai như thế này. Thời buổi này con lai cũng không dễ làm, bản lĩnh của người, kỹ năng của thần đều phải học hết, cho nên tôi hiểu biết cũng thực sự không ít, tinh thông mười tám ban võ nghệ, chính là nói tôi đây”.
A Huy lại đứ