Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.
sát điều hành, trả lời: “Con Rùa Nhỏ, Con Rùa Nhỏ, anh ở đây, nghe thấy rồi”.
“Anh…” Trong giọng nói của Mai Khôi lại kèm cả tiếng khóc nấc. Nghiêm Cẩn sốt ruột: “Em khóc sao? Em làm sao thế?”.
Mai Khôi nghe thấy cậu hỏi, liền khóc hu hu thành tiếng: “Anh ơi, em không muốn cô kia làm mẹ mới của mình. Cô ấy không thích em, cô ấy muốn sinh một em trai với bố em, cô ấy không cần em. Anh, em rất sợ, bố rất thích cô ấy, rất thích, nhưng cô ấy không thích em”. Mai Khôi càng nói càng buồn, khóc rất đau lòng.
“Cô ta dám không cần em, anh đánh chết cô ta. Con Rùa Nhỏ đừng khóc, bọn họ không cần em, em còn có anh đây, em đến nhà anh, không để ý tới họ nữa, bố anh và mẹ anh đều thích em, anh cũng thích em, em đến nhà anh đi. Đừng khóc nhé.” Nghe thấy Con Rùa Nhỏ khóc thảm như vậy, Nghiêm Cẩn vô cùng sốt ruột: “Bây giờ em đang ở đâu, anh bảo mẹ đi đón em”.
“Em ở cổng trường anh.” Mai Khôi thút thít, thút thít….
“Cái gì?” Nghiêm Cẩn cất bước chạy về phía cổng trường” “Em đừng đi đâu cả, cứ ở nguyên tại chỗ, bây giờ anh qua đó”. Chân cậu ngắn chạy quá chậm, trong tình thế cấp bách vận dụng phép di chuyển trong nháy mắt, cậu cùng với bố và chú khổ luyện thời gian dài, bây giờ coi như cũng có chỗ dùng đến rồi.
Nghiêm Cẩn xuất hiện bên ngoài cổng trường, lại không nhìn thấy Mai Khôi. Cậu vừa muốn hô gọi, thì nghe thấy Mai Khôi nói: “Em ở phía sau cây chỗ ngã rẽ đường”.
Nghiêm Cẩn chạy đến đó, cuối cùng cũng nhìn thấy Mai Khôi mặc chiếc áo khoác màu đỏ, đeo ba lô thỏ con. Cô bé khóc đến mức hai mắt đỏ au, dáng vẻ đau khổ. Nghiêm Cẩn kinh hãi biến sắc: “Em đến một mình? Em làm thế nào tìm được chỗ này?”
Vị trí của trường học không hiển thị trên bất kỳ bản đồ nào, trên núi này cũng không có biển chỉ đường, trạm xe bus gần nhất cũng ở rất xa dưới chân núi, bên này hoàn toàn là một phiến núi trống hoang vắng lạnh lẽo, học sinh trường này cũng không dám chạy loạn khắp nơi, chỉ có thể đi xe của trường vào thành phố, Con Rùa Nhỏ lại một mình chạy đến đây.
“Em bỏ nhà ra đi, em muốn đến tìm anh”, Mai Khôi nhỏ tiếng nói: “Em có thể tìm thấy đường đi từ trong đầu của mọi người, nhiều người trong trường học đều biết đi như thế nào, em từ từ tìm là có thể thấy tin tức, liền đi một mạch đến đây”.
Nghiêm Cẩn đầm mặt ra, lớn tiếng mắng: “Cái đồ ngốc này, muốn bỏ nhà ra đi phải nói với anh trước, anh đi đón em, cái kiểu bỏ nhà ra đi này, anh làm thích hợp nhất, có anh dẫn dăt, em sẽ không cần vất vả như vậy. Đi xa như thế, em có mệt không?”. Con Rùa Nhỏ nhà cậu dáng người nhỏ bé, chân ngắn như vậy, đi bộ cũng không nhanh, một mình đi xa như thế, chắc chắn rất vất vả. Cậu còn muốn nói tiếng, Mai Khôi lại nói: “Chú Happy đến rồi”.
Nghiêm Cẩn ngậm miệng lại, rất nhanh chóng nghe thấy tiếng Happy: “Ta đang thắc mắc vì sao lại nhìn thấy cháu chạy ra ngoài từ máy theo dõi ở cửa, Tiểu Ma Vương, cháu không thi sao?”. Anh nói rồi lại đi mấy bước về phía bên này, kinh ngạc khi nhìn thấy Mai Khôi.
“Mai Khôi, sao cháu lại đến đây? Còn khóc nữa, chuyện gì vậy?” Cô bé đáng yêu ai cũng thích, Happy cũng không phải ngoại lên, anh đau lòng ôm Mai Khôi lên, lau nước mắt trên hàng mi dài của cô bé.
Mai Khôi không biết nên trả lời thế nào, chỉ đành lắc lắc đầu. Happy biết cô bé sống hướng nội, cũng không ép cô bé mở miệng, hỏi xong và không thấy có người lớn dẫn đi, liền nhanh chóng ôm cô bé vào trong trường: “Chú Happy cho cháu đồ uống nóng, sau đó gọi điện thoại cho mẹ Tiểu Tiểu của cháu được không?”.
Mai Khôi cũng không biết nói cho Tiểu Tiểu có được không, cô bé quay đầu nhìn sang Nghiêm Cẩn, Nghiêm Cẩn lại nói với Happy: “Chú đừng ôm Con Rùa Nhỏ nữa, cháu dắt em ấy đi”.
“Đi bên cạnh đi, nhóc con, Mai Khôi chắc chắn mệt mỏi rồi, đi gì mà đi. Được rồi, Mai Khôi, chân có đau không?”, Happy lại đổi sang khuôn mặt cười dịu dàng với Mai Khôi.
Lần này Mai Khôi ngoan ngoãn gật đầu, nhỏ tiếng đáp: “Đau”.
“Khát không?”
Mai Khôi lại gật đầu.
Happy cười: “Chú Happy chuẩn bị đồ uống cho cháu nhé”. Anh vừa nói vừa ôm Mai Khôi đi vào cổng trường.
Người bảo vệ trường nhìn thấy bọn họ đến, nhanh chóng ra mở cổng ra. Nghiêm Cẩn lúc này mới hiểu rõ vì sao Con Rùa Nhỏ phải trốn vào sau gốc cây lớn chỗ góc rẽ rồi, cô bé biết ở đây có bảo vệ giám sát.
Nghiêm Cẩn nhìn Happy ôm Mai Khôi ở phía trước, còn đùa cho cô bé cười, trong lòng tức giận: Thật là Con Rùa Nhỏ không có khí tiết, trong chốc lát đã bị người khác mua chuộc rồi. Đợi cậu lớn, cậu cũng có thể ôm được, có gì tài giỏi chứ, Happy chỉ biết ức hiếp trẻ con.
Quay về phòng làm việc, Happy sắp xếp xong xuôi cho Mai Khôi, rồi gọi điện thoại cho Tiểu Tiểu, sau đó đuổi Nghiêm Cẩn mau đi thi. Nghiêm Cẩn không chịu: “Con Rùa Nhỏ đến tìm cháu, cháu phải ở cùng Con Rùa Nhỏ”.
Happy nhíu mày lại: “Cháu dám thiếu bài thi thử xem, mau quay về phòng giám sát, lập tức về với tổ của cháu”.
Nghiêm Cẩn ôm lấy cánh tay Mai Khôi, ngang ngạnh bướng bỉnh nói: “Không đi”.
Mai Khôi cũng sợ bị chia cắt, cô bé có rất nhiều lời muốn nói với anh. Happy bị cặp mắt to trông đợ