Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
ường là cậu dùng di chuyển trong nháy mắt lặng lẽ lẻn vào trường học, tìm góc yên tĩnh không người cùng ngồi nói chuyện với Con Rùa Nhỏ. Cậu sẽ mang chút điểm tâm cho cô bé, hoặc là loại kem Con Rùa Nhỏ thích ăn.
“Hôm nay anh cũng không đồng ý hẹn hò với Tiểu Mê đó, tan học cái là đến thăm em luôn, anh đối với em có tốt không?” Nói khoác, kể công, tám chuyện là ba trọng điểm lớn nhất của cuộc trò chuyện giữa Nghiêm Cẩn với Mai Khôi. Tiểu Mê là người bạn gái thứ tư cậu đổi trong hai năm nay, mỗi người bạn gái của cậu Mai Khôi đều biết, thư tình người ta đưa như thế nào, viết gì, cậu khuất phục ra sao, sau này vì cái gì lại chia tay, mỗi chi tiết cậu đều kể cho Mai Khôi nghe. Không để cậu nói nhiều cậu sẽ chết, còn Con Rùa Nhỏ của cậu là người cậu yên tâm nhất để trút bầu tâm sự.
“Vâng”, Mai Khôi liếm cây kem, vẻ hài lòng.
“Hôm nay em thi thế nào?” Mất nửa giờ đồng hồ khoe chuyện mình thi thần dũng thế nào, chiến trận huy hoàng ra sao, Nghiêm Cẩn bắt đầu quan tâm đến tình hình của Con Rùa Nhỏ.
“Thi không tốt, nhưng chắc có thể qua.” Mai Khôi chăm chú nhớ lại đề thi một chút, thấy hơi buồn chán.
“Aizzz, em chính là đồ ngốc, em không biết nhìn xem bạn học có thành tích tốt đang nghĩ đáp án gì trong lúc thi hay sao? Điểm số đẹp một chút, để tránh Triệu yêu tinh lại nói xấu gì đó với bố em.”
“Thi đi cóp bài là không đúng.” Mai Khôi cũng có nguyên tắc nhỏ bé của mình.
“Vậy lúc đầu anh thi, em giúp anh cóp bài.”
“Bọn anh là thi đánh nhau, rất nguy hiểm, nếu như ngồi trong phòng làm bài thi, thì em đã không giúp rồi.” Mai Khôi nghiêng đầu nghiêm túc gặm chiếc vỏ ốc quế xung quanh cây kem.
Nghiêm Cẩn nhìn cô bé ăn ngon như vậy, cũng thèm, bèn duổi tay qua, nắm lấy tay cô bé kéo chiếc kem đến, cắn một miếng to. Mai Khôi đau lòng nhìn nửa quả cầu kem mất đi trong nháy mắt, bĩu môi. Nghiêm Cẩn vừa nuốt xuống vừa nói: “Bĩu gì mà bĩu, nhỏ mọn, chiếc kem này là anh mua cho em đó, bọn họ đến thăm em, có mua gì cho em không?” Loại kem độc quyền này rất khó mua, nhưng Con Rùa Nhỏ sau khi ăn một lần thì nhớ mãi, nên mỗi khi đến, cậu sẽ gắng hết sức mua cho cô bé một cái.
Mai Khôi ngẫm nghĩ thấy phải, liền thu hồi biểu cảm, tiếp tục chăm chú ăn, Nghiêm Cẩn thấy vậy, lại nói: “Cho anh cắn một miếng nữa”.
Mai Khôi do dự rất lâu, rồi đưa qua, vẫn không quên nhỏ tiếng dặn: “Một miếng nhỏ thôi đó, sắp hết rồi”.
Nghiêm Cẩn hài lòng cười, Con Rùa Nhỏ nhà cậu thật ngoan, đáng yêu hơn nhiều so với Tiểu Mê. Cậu cố ý há miệng ra to hơn, khi Mai Khôi nhăn nhó mặt mày thì chỉ cắn xuống một miếng nhỏ xíu, Mai Khôi thở phào một cái, biểu cảm đó đổi lại là tiếng cười khanh khách vui vẻ của Nghiêm Cẩn.
“Con Rùa Nhỏ, em đợi thêm mấy ngày nữa, nghỉ hè rồi anh đến đón em về nhà, bố mẹ đã đồng ý đưa chúng ta về quê của mẹ em một chuyến, đến khi đó chúng ta sẽ có cơ hội tìm kiếm xem có manh mối gì không.”
“Thật sao?” Mai Khôi mặt mày hưng phấn rạng rỡ.
“Ừ, thật đó.” Nghiêm Cẩn cũng rất thích, cuối cùng có thể đưa Con Rùa Nhỏ ra ngoài tìm mẹ rồi.
Mẹ Con Rùa Nhỏ giống như đã bốc hơi trong nhân gian vậy, mấy năm nay không hề để lại một chút dấu vết nào, không có bất cứ ghi chép gì về đi lại, nơi ở, phòng ốc… không tiêu dùng bằng thẻ tín dụng, không dùng chứng minh thư đăng ký bất cứ thứ gì… Tất cả điều này đều quá bất thường.
“Nhưng mà ngộ nhỡ bố em không đồng ý thì làm thế nào?” Mai Khôi có chút lo lắng, cũng không biết tại sao, gần đây hình như tâm trạng của bố cô bé rất không tốt, đã ba tuần rồi bố chưa đến đón con gái về nhà vào cuối tuần, mà cùng không đến thăm cô bé.
“Em yêu tâm, anh đã báo cáo với bố anh rồi, ông sẽ thuyết phục bố em.”
Thực sự đúng như lời Nghiêm Cẩn nói, Nghiêm Lạc đi gặp Mai Khánh Hải, nhưng phát triển của sự việc vượt qua dự liệu của anh.
Anh rất tức giận với việc thời gian gần đây Mai Khánh Hải lạnh nhạt với con gái, nhưng còn chưa nói được mấy câu, anh ta lại đỏ ửng mắt, cúi đầu ngồi một lát, đột nhiên chạy vào phòng cầm ra một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe.
Nghiêm Lạc vừa nhìn, là báo cáo kiểm tra sức khỏe của Mai Khôi, lòng anh chùng xuống, cho rằng Mai Khôi mắc bệnh gì, nhưng xem xét kỹ càng, chẳng có bệnh tật gì, tất cả đều bình thường. Mai Khánh Hải vuốt mặt, nói: “Tôi là một người đàn ông vô dụng, hôn nhân thất bại, con gái cũng chăm sóc không tốt, nhưng tôi vẫn luôn thật lòng yêu thương Mai Khôi”.
Nghiêm Lạc đợi Mai Khánh Hải nói tiếp, nhưng anh ta lại chẳng nói gì. Nghiêm Lạc nhíu mày: “Rốt cuộc anh muốn nói gì? Báo cáo kiểm tra sức khỏe này làm sao?”.
Mai Khánh Hải nhắm mắt lại: “Tôi là người xuề xòa, từ trước đến này chưa từng chú ý tỉ mỉ đền báo cáo kiểm tra sức khỏe của con gái, trước đây chỉ xem lướt qua thấy sức khỏe không có vấn đề gì là được. Đợt trước tôi muốn mua bảo hiểm cho Mai Khôi, đem báo cáo kiểm tra sức khỏe làm vào đợt khai giảng của học kỳ ra, mới nhìn thấy cái này”. Anh ta đột nhiên cất tiếng khóc hu hu.
Lòng nhẫn nại của Nghiêm Lạc sắp hết sạch, thì nghe thấy anh ta nói: “Tôi và mẹ con bé đều thuộc nhóm máu A, nhưng Mai Khôi