pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1025 lượt.

thêm hay không thêm tên vào giấy tờ nhà, cô không phải là không biết gì. Đám con gái lòng dạ cao như trời trong văn phòng kia, cả ngày chính là ngồi ở đó mà tính toán xem trước khi kết hôn phải làm gì để khiến lợi ích của mình có thể tối đa hóa nhất, lợi ích của đối phương tối thiểu hóa nhất. Mà chuyện các cô ấy quan tâm nhất là, nhà do ai bỏ tiền mua, trên đó viết tên ai, nói vậy là vì, ý kiến phổ biến của mọi người đều là đàn ông mua nhà, phụ nữ trang hoàng, về phần trên giấy chứng nhận bất động sản, phải viết tên của hai người, như thế mới tính là công bằng.
Phùng Sở Sở bình thường vẫn nghe mấy cô nàng khoác lác. Trong lòng cảm thấy buồn cười biết bao. Giờ chuyện đổ xuống đầu mình, nên làm thế nào lại khiến cho cô có chút khó xử, lời mẹ nói hình như cũng không sai, nhưng mà bảo cô nhắc chuyện tiền nong với Dương Quang, lại là chuyện cô không muốn làm nhất.
Kết quả là, việc trang hoàng cứ thế mà bị cô cố ý kéo dài. Trước mắt vẫn là lo liệu cho cuộc tranh tài quan trọng hơn. Vòng tranh tài nấu nướng lần trước, cuối cùng đã loại mất ba mười người, năm mươi người dự thi, giờ chỉ còn hai mươi. Cuộc tranh tài trở nên ngày càng kịch tính, mỗi người còn ở lại đều cảm thấy cơ hội chiến thắng của mình lại lớn thêm một phần.
Lúc này bên truyền thông cũng bắt đầu có những bài báo dài kỳ viết về cuộc thì này, có điều bởi vì lần tuyển chọn trước phần lớn đều tiến hành nội bộ, thực sự tỷ thí công khai chỉ có một lần cho nên các ký giả còn chưa biết ai mới là ứng cử viên mầm mống, còn ai chỉ là đến góp vui. Cho nên mặc dù sự kiện “Tuyển vợ” thỉnh thoảng cũng xuất hiện trên báo nhưng phần lớn cũng chỉ là một vài tin đồn tình cảm. Những ngày tháng làm người dự thi của Nguyễn Trữ Khanh cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm, thậm chí cả những người bên cạnh cô cũng có nhiều người không phát hiện ra thực ra cô cũng tham gia vào cuộc thi này, thậm chí còn đột phá vòng vây, tiến vào top 20.
Theo kế hoạch đã định, lần tranh tài tiếp theo sẽ từ nhà bếp rời đến phòng giặt đồ, trong ấn tượng của rất nhiều người. Giặt quần áo đơn giản hơn rất nhiều so với nấu cơm, hơn nữa bây giờ đều dùng máy giặt tự động, chỉ cần ném đồ vào trong là đã giải quyết hơn phân nửa rồi, rất hiếm xuất hiện vấn đề như xào nấu hỏng món ăn. Nhưng là bởi vì hạng mục tranh tài này dường như có chút đơn giản, trái lại lại khiến cho Phùng Sở Sở phải nhức đầu, làm sao có thể khiến cho đơn giản trở nên sinh động, khiến cho người ta chú ý mới là khảo nghiệm khó khăn nhất.
Thật may là, Tô Thiên Thanh vẫn không an phận lại có ý tưởng mới. Anh ta chủ động gọi điện thoại cho Phùng Sở Sở, đề ra một phương án, đó chính là tập hợp tất cả người tham gia đến biệt thự mới của anh ta, mỗi người phân vào một gian phòng, trừ giặt quần áo ra còn nhất định phải quét dọn thêm cả căn phòng đó nữa.
Phùng Sở Sở cầm điện thoại, sửng sốt chừng năm giây mới cau mày, không xác định hỏi: “Có phải anh không muốn mời nhân viên vệ sinh nên mới định chiếm tiện nghi của mấy ứng viên kia không hả?”
Tô Thiên Thanh thấy buồn cười, đáp lại: “Cô Phùng, nhờ phúc của cô, giá cổ phiếu của Thanh Nhã gần đây xu thế không tệ. Tôi chẳng qua chỉ mong một nửa tương lai của mình, không phải là một cô nàng ngốc nghếch chỉ biết sử dụng máy móc.”
“Anh xác định nhà anh có đủ hai mươi phòng cho người ta quét dọn?” Vấn đề này rất mấu chốt.
Tô Thiên Thanh ngẩng đầu đếm một lượt rồi mới lên tiếng, “Nếu như chia phòng khách làm hai mà nói thì không sai biệt lắm.”
“Thế máy giặt thì đặt ở đâu?” Phùng Sở Sở đột nhiên cảm thấy, mình và Tô Thiên Thanh nói chuyện sao lại sinh hoạt hóa như vậy. Giống như đôi tình nhân trẻ đang thảo luận xem bố trí căn nhà mới của họ thế nào vậy, thậm chí còn muốn cùng nhau hướng về cuộc sống tương lai.
“Trong nhà có ba phòng giặt đồ, để cho bọn họ thay nhau dùng là được. Cô là chủ trì, vấn đề sắp xếp thời gian hợp lý giao cho cô đấy. Tôi nghĩ, cô sẽ không để tôi thất vọng chứ.” Câu cuối cùng của Tô Thiên Thanh, nói ra có chút mập mờ, nếu không phải cách điện thoại không có cách nào, Phùng Sở Sở thực sự muốn tặng cho anh ta hai ánh mắt khinh bỉ.
“Vấn đề này thì không lớn, nhưng mà còn một chuyện.” Phùng Sở Sở vừa xoay bút trong tay vừa nói, “Phòng của nhà anh, lớn nhỏ chắc không giống nhau chứ, nếu vậy, có người sẽ bị thiệt có người lại được lợi hơn.”
Mặc dù không ai thấy, nhưng Tô Thiên Thanh vẫn không nhịn được mà gật đầu, một tay vỗ nhẹ lên mặt bàn, sau một lúc suy nghĩ mới đáp: “Vậy đi, cô bớt chút thời gian đến nhà tôi một chuyến, xem độ lớn nhỏ của từng phòng, sau đó định ra thời gian tranh tài. Phòng lớn thì thời gian sử dụng có thể nhiều hơn, về phần phân chia thế nào thì bốc thăm đi, sinh tử có số, phúc họa ở trời mà.”
Phùng Sở Sở do dự một lúc lây, vẫn cảm thấy có chút không ổn: “Sợ là đến khi đó sẽ có người xấu bụng, tố khổ với truyền thông gì đó, đến lúc ấy chúng ta phiền to.”
“Chuyện này dễ thôi.” Tô Thiên Thanh chẳng cần suy nghĩ đã nói, “Cô cứ nói với bọn họ, bắt thăm được phòng lớn, không chỉ có thể kéo dài về mặt thời gian, mà cơ hội