Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1023 lượt.

giả kia là sợ thiên hạ không loạn, vây xung quanh động não, hy vọng có thể khám phá ra được chút tin tức gì đó từ bên trong.
Còn cô gái gây chuyện kia đã bị đám Yến Tử kéo vào một gian phòng, vừa uy hiếp vừa đe dọa, khiến cho cô ta sợ đến mức khóc lóc không ngừng, thừa nhận là mình có ý đồ xấu.
“Tôi thấy những nhà báo kia luôn vây quanh cô ta, nhất thời tức không chịu được, sợ cô ta thắng trong cuộc thi này cho nên mới định ngáng cô ta một cái, để cho cô ta bị thương một chút, không tham gia vòng tranh tài tiếp theo được.”
Yến Tử mặt đầy âm lãnh, ghé sát vào bên tai cô ta hét lớn: “Cô đấy mà là khiến người ta bị thương một chút à? Nếu cô mà ngáng cô ấy ngã thật, cô sẽ phạm vào tội mưu sát.”
Đại Chí nhìn vẻ kích động của Yến Tử, vội vàng giữ cô ta lại. Cô gái kia chỉ biết ngồi một bên khóc không ngừng, có điều, trong lòng cô ta đã rõ ràng, con đường chọn chồng của mình, coi như đã đi tong rồi.
Bởi vì không xảy ra chuyện gì lớn cho nên không cần báo cảnh sát. Tổng biên tập thực sự chỉ mong chuyện càng bé càng tốt, nếu mà động đến cảnh sát, bị đám truyền thông chộp được, ngày mai chỉ sợ khắp các trang bìa đều là bọn họ, cho nên, có thể cúi thấp thì nên cúi thấp, dù sao tiền thuốc men của Phùng Sở Sở cũng do tòa soạn bao hết.
Cuộc thi vừa kết thúc, Nguyễn Trữ Khanh cũng chẳng tìm cơ hội phóng điện với Tô Thiên Thanh, vội vàng chạy đến bệnh viện. Lưu Dục biết cô là bạn của Phùng Sở Sở, dù sao mình cũng muốn qua, liền lái xe đưa cô ấy đi cùng.
Khi hai người chạy đến bệnh viện, Phùng Sở Sở đã khám xong, vào trong phòng bệnh, chân bó thạch cao, gác trên giá, cả người nhìn vừa tức cười vừa khôi hài. Dương Quang đã ngồi một bên, rót nước bón thức ăn.
Lưu Dục nhìn cảnh này, trong lòng có chút khó chịu, chỉ đành giả vờ như không thèm để ý, quét mắt đảo quanh phòng bệnh một cái. Đây là một gian phòng bệnh hai người, trên một cái giường khác cũng có một bệnh nhân nữ đang nằm, nhất thời chưa nhìn ra bệnh gì.
Trong phòng bệnh trừ Dương Quang ra thì còn một người nữa, chính là La Giai Cầm. Vừa nghe tin Phùng Sở Sở bị thương, tan làm cô đã chạy ngay đến chỗ này. Bây giờ đang ngồi đó bóc chuối, thấy Nguyễn Trữ Khanh thì vui vẻ đứng dậy, cười nói: “Trữ Khanh, cậu đến rồi à. Cuộc thi thế nào rồi?”
Nguyễn Trữ Khanh còn chưa mở miệng, Phùng Sở Sở nằm trên giường đã đầy tinh thần kêu lên: “Cậu ấy á, thủ pháp nhìn rất thành thạo, vừa nhìn đã biết là hay quét dọn ở nhà, không có vấn đề gì hết. Chưa biết chừng đến cuối cùng cậu ấy lại móc ngoặc được với tên ngốc Tô Thiên Thanh kia đấy.”
Nguyễn Trữ Khanh bị cô nói đỏ cả mặt, xấu hổ đánh vào cái chân đang bị treo ngược lên kia của cô, mắng: “Cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy.”
“Ái.” Phùng Sở Sở bị cô nàng đánh nhẹ cho một cái, cảm thấy hơi hơi đau, tiện thể giả vờ kêu lên một tiếng.
La Giai Cầm cười cười đưa chuối cho Phùng Sở Sở, đi đến cạnh Nguyễn Trữ Khanh, nhẹ giọng hỏi: “Sao rồi hả, gia vị mình đưa cho cậu dùng được không?”
“Đúng là không tệ, đều là nhớ có nó mình mới qua được đấy. Giai Cầm, cám ơn cậu nhé.” Nguyễn Trữ Khanh cười khẽ nói cám ơn.
“Hai người các cậu thì thầm to nhỏ cái gì đấy?” Từ sau khi bị thương, Phùng Sở Sở dường như có vẻ đặc biệt hiếu động, cứ như luôn sợ người khác dời mắt khỏi mình vậy, bất kể người ta có nói gì làm gì, thân mình tạm thời thiếu mất một cái chân của cô đều có vẻ rất không an phận, cực kỳ muốn làm cho rõ từng chuyện một.
La Giai Cầm có chút khó xử nhìn Nguyễn Trữ Khanh một cái, cười ha ha nói: “Không có gì, cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Phùng Sở Sở nghi hoặc nhìn hai người, vẻ mặt không tin. Vẫn là Nguyễn Trữ Khanh thoải mái, trực tiếp vỗ vỗ vai La Giai Cầm, an ủi: “Không sao, để cô ấy biết cũng được. Chính là bát bí đỏ hấp trứng mình làm hồi trước ấy, Giai Cầm không chỉ dạy mình cách nấu, còn cho mình một lọ gia vị, là đồ đặc chế của nhà cô ấy.”
“Thì ra là thế.” Phùng Sở Sở nhét vỏ chuối vào tay Dương Quang bên cạnh, chống nửa người dậy kêu lên, “Chẳng trách Tô Thiên Thanh ăn vào ngon lành như vậy, thì ra là dùng bí quyết gia truyền nhà Giai Cầm à. Giai Cầm này, đấy là gia vị độc môn bí truyền của nhà cậu, cứ thế mà cho cô ấy à.”
La Giai Cầm ngượng ngập cười cười, nói: “Không sao, mình chỉ cho cô ấy có một lọ, đâu có nói cách điều chế cho cô ấy. Hơn nữa, cô ấy cũng đâu có mở nhà hàng, mục tiêu của cô ấy là gả cho một ông chồng giàu có, cả đời ăn cơm người khác làm cơ mà.”
Nghe vào giống như theo lời của La Giai Cầm thì cho dù có giao cách điều chế cho Nguyễn Trữ Khanh, cô nàng cũng sẽ chẳng nghiên cứu tỉ mỉ, dựng nên một sự nghiệp hoành tráng. Trong lòng cô ấy, gả cho một người đàn ông tốt mới là bến đỗ an toàn nhất của đời người phụ nữ, những chuyện khác, đều có thể gác qua một bên. Chỉ cần có máy rút tiền, còn lo không mua được đồ tốt hay sao?
Cả bọn trò chuyện một lát liền chuẩn bị ai về nhà nấy, Phùng Sở Sở vì bị bác sĩ đề nghị nên vẫn phải ở lại viện theo dõi một đêm. Vốn Dương Quang muốn ở lại cùng với cô nhưng lại bị cự tuyệt. Ban đêm vốn là lúc để ngủ, trong bệnh viện cũng


Snack's 1967