Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 134998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/998 lượt.

“Nó muốn kết hôn thì tự mua nhà bằng bản lĩnh của chính mình đi, việc gì phải giành của cháu.”
“Mày là anh nó, cho dù có cho nó cái nhà thì thế nào? Bây giờ chẳng qua mới bảo mày bán lại cho nó thôi mà mày còn chối đây đẩy thế, có phải mày định làm cho ông tức chết không hả.” Ông Dương Quang càng nói càng kích động, vuốt ngực không ngừng thở dốc.
Ông Phùng vừa thấy tình hình này đã vội vàng tiến lên đỡ ông Dương Quang, vừa khuyên ông ta ngồi xuống, vừa mềm giọng nói với ông ta: “Ông Dương Quang này, ông đừng nóng giận, uống ngụm trà đã, có gì từ từ thương lượng. Lại nói, em họ Dương Quang sao lại nhất quyết phải mua nhà của Dương Quang chứ, có phải là cảm thấy nhà ở khu đó tốt đúng không? Dương Quang này, nếu không cháu với em họ lại đến chỗ khu nhà đó chọn một căn tương tự, bác nghĩ chắc là không thành vấn đề đâu.”
Dương Quang lại đen mặt, không nói gì, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn ông mình một cái. Sau khi ông ta ngồi xuống, uống một hớp trà, tâm trạng đã bình tĩnh hơn, bắt đầu kể khổ với ba của Phùng Sở Sở: “Ba của Sở Sở à, nói thật tôi cũng không dối gạt gì anh, nhưng sự thật là thế này. Thằng A Huy em họ của Dương Quang, nó làm bạn gái to bụng. Giờ chẳng còn cách nào khác, đành phải nhanh chóng kết hôn. Nhưng mà nó còn chưa tích đủ tiền, giờ trong chốc lát khó mà mua được nhà. Cho nên mới muốn mua lại nhà của Dương Quang, còn tiền nong thì sau này nó sẽ trả dần dần, mấy khoản tiền nhà sau này nó cũng sẽ tự chi.”
“Nói vậy chính là để Dương Quang mượn tiền mua nhà cho A Huy?” Phùng Sở Sở đứng một bên nghe, chen miệng nói.
“Nói vậy cũng không sai, có điều, A Huy sẽ trả tiền lại cho nó mà. Chẳng qua là nhất thời cấp cứu mà thôi, người một nhà, có chút việc này phải giúp nhau chứ đúng không.” Ông của Dương Quang nói đến là tình chân ý thiết, thực khiến cho người ta không nỡ cự tuyệt.
Nhưng Dương Quang lại hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Bảo cháu bán nhà cho nó, chẳng khác nào là đem cọc tiền cho nó. Chưa nói đến tiền của cháu, chỉ riêng mua nhà xong, tiền nhà mỗi tháng sau đó nó cũng không trả nổi. Giao nhà cho nó thì có khác gì trả lại nhà cho ngân hàng, chỉ là sớm muộn mà thôi.”
“Cái này mày không cần quan tâm, chỉ cần mày bán nhà cho nó, chuyện trả tiền, nó sẽ tự nghĩ cách.”
“Nghĩ cách? Nó thì có cách gì, một đứa ngay cả một công việc nghiêm chỉnh cũng không có, mỗi tháng tiêu mấy nghìn đồng cũng phải vay. Nói cho cùng chẳng phải là do mọi người giúp nó trả sao. Một thằng phá của, phá của nhà mình còn chưa đủ, còn phá sang cả của cháu.”
“Mày, thối tha, nó phá của mày cái gì, nó tiêu của mày xu nào chưa?” Ông Dương Quang giận đến mức lại định nhảy dựng lên, bị ông Phùng dùng sức kéo lại.
“Cháu nói sai sao? Giờ cháu bán nhà cho nó, còn trông mong nó có thể trả tiền lại cho cháu sao? Ông thử nói xem, nó lấy gì ra trả, trong vòng bao nhiêu năm thì trả hết?” Dương Quang càng nói càng tức giận, giọng nói không tự chủ cũng cất cao.
“Cháu yên tâm, thím cháu đã nhờ người tìm việc cho nó rồi, ở nhà máy Nhiệt điện, một tháng thu nhập không tệ, hơn nữa, bạn gái nó cũng có công ăn việc làm, hai người cùng nuôi một cái nhà, không thành vấn đề.” Ông Dương Quang hạ giọng an ủi Dương Quang.
“Hừ, công việc của nó? Nó tốt nghiệp cũng năm sáu năm rồi, đã làm bao nhiêu việc rồi? Đếm cũng không hết. Có việc nào là nó làm được quá nửa năm. Một năm thì có đến nửa năm rảnh rỗi, trông chờ nó kiếm tiền trả cháu, chẳng thà cháu sớm hết hy vọng, coi như tiền bị chó ăn rồi còn hơn.”
“Dương Quang, đừng nói lung tung.” Phùng Sở Sở có chút không nghe nổi nữa, kéo tay áo Dương Quang, ý bảo thái độ của anh nên kiềm chế hơn một chút.
Dương Quang lại đẩy tay Phùng Sở Sở ra, thở dài nói: “Sở Sở, nếu em biết thằng em họ kia của anh thì sẽ hiểu, nếu anh giao nhà cho nó thì mười mấy vạn tiền đặt cọc kia coi như là quẳng xuống nước, không lấy lại được nữa. Người khác không suy tính cho tương lai của chúng ta thì thôi, em thì không thể không suy tính được. Không có khoản tiền đặt cọc ấy, anh biết đi đâu để mua nhà đây?”
Dương Quang nói rất có đạo lý, Phùng Sở Sở nghe xong cũng im lặng không nói gì, tỏ vẻ đồng ý. Mặc dù cô còn chưa định ngày kết hôn với Dương Quang nhưng sớm muộn gì cũng phải lấy anh. Nếu giờ không có nhà, cuộc sống sau này sẽ ra sao, thực đúng là một chuyện nan giải.
“Cháu không giúp nó được một lần hay sao?” Trong lòng ông Dương Quang chỉ có đứa cháu tên A Huy kia, tiếp tục tận tình khuyên nhủ Dương Quang, “Nói sao thì nó cũng là em cháu, cháu không thể nhìn nó thuê nhà mà sống qua ngày được đúng không?”
“Cháu mà bán nhà cho nó thì sau này người phải thuê nhà mà sống chính là cháu và Sở Sở. Huống chi, cháu cũng không thể nhoáng cái đã mua ngay được nhà mới, giá nhà bây giờ ông cũng biết rồi đấy, mỗi ngày lại tăng lên một ít, đợi đến khi cháu tích đủ tiền mua nhà, giá nhà chắc cũng đã tăng gấp đôi. Cùng là cháu trai, ông không muốn nó thuê nhà sống qua ngày nhưng lại có thể nhìn cháu thuê nhà cưới vợ được?”
“Không phải là cháu còn chưa định ngày kết hôn sao.” Ông D