Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1087 lượt.

ặc sắc để xem, chẳng trách Phùng Sở Sở không đi, lại để cho cô đến ngó. Về nhà còn phải viết thành báo cáo chi tiết, Yến Tử đột nhiên cảm thấy, hình như mình bị đùa giỡn.
Lúc ra khỏi nhà hàng, một cơn gió đêm lành lạnh ập vào mặt, Tô Thiên Thanh đi đằng trước, có thể cảm giác được rõ ràng xung quanh có không ít kẻ đang mai phục, vừa thấy anh đi tới đã vụng về quay ra nhìn về hướng khác. Nhưng mấy chiếc máy ảnh trong tay đã bán đứng họ.
Hai người một trước một sau lên xe, hất bụi mà đi. Có điều, anh cũng chẳng lo lắng, anh sẽ không làm gì với Nguyễn Trữ Khanh cả, cho nên bọn họ cũng chẳng thể đào ra được tin tức gì hết.
Hôm nay anh cố ý lái một chiếc xe mui trần, chính là để ăn xong thì đưa Nguyễn Trữ Khanh đi hóng gió. Đã từng có một khoảng thời gian anh thực sự cảm thấy Nguyễn Trữ Khanh chính là người phù hợp nhất với mình. Dáng dấp xinh đẹp lại không phô trương, làm người cũng khiêm tốn, tính khí lại tốt. Cho nên cuộc hẹn lần này, anh hy vọng có thể ở bên cạnh cô ta nhiều hơn một chút, hiểu thêm về cô ta hơn một chút.
Nhưng, từ cuộc nói chuyện khi dùng cơm lúc nãy, anh mơ hồ ngửi ra được chút mùi vị. Mặc dù Nguyễn Trữ Khanh ngoài miệng thì nói có vẻ cảm thấy rất hứng thú với anh, thích tiền của anh, muốn lấy anh. Nhưng trên thực tế, anh lại phát hiện ra Nguyễn Trữ Khanh có chút chùn bước, cô ta không chủ động như những cô gái bình thường. Thậm chí còn có cảm giác muốn buông tay.
Là vì sự kiện bêu xấu trước mặt mọi người lần trước, hay là vì nguyên do khác? Tô Thiên Thanh rất muốn biết.
Xe chạy trên đường vào ban đêm, tốc độ rất nhanh. Không có tiếng nhạc, chỉ có tiếng gió thổi qua bên tai. Tầm mắt của Tô Thiên Thanh vẫn cố định ở phía trước, đột nhiên mở miệng nói: “Nguyễn tiểu thư, cô cảm thấy kết hôn với tôi có nghĩa lý gì không?”
“Sao lại hỏi vậy?” Giọng nói của Nguyễn Trữ Khanh, nghe vào có chút lãnh đạm.
“Có lẽ tôi nên hỏi là, kết hôn với một người không có tình cảm, có nghĩa lý gì không?”
“Tình cảm?” Nguyễn Trữ Khanh bật cười, ”Tôi và Khương Nghị, chính là người mà anh đã cứu ấy, giữa chúng tôi có đến mấy năm tình cảm. Cho đến tận lúc chia tay, tôi thực ra vẫn còn tình cảm với anh ta. Nhưng chúng tôi lại không thể đi đến tận cùng. Hôn nhân là một thứ rất phức tạp, tình cảm không phải là thứ duy nhất, thậm chí còn không nhất thiết phải có.”
Hai tay của Tô Thiên Thanh vô ý thức vỗ lên tay lái: “Thực sự là như vậy sao? Tôi vẫn cảm thấy, phụ nữ khi nghĩ về hôn nhân, luôn đặt tình yêu lên vị trí đầu tiên.”
“Vậy thì anh sai rồi. Phụ nữ bây giờ, khi nghĩ đến hôn nhân, thường đặt tình yêu vào vị trí cuối cùng.”
“Vậy thì thứ gì mới là quan trọng nhất trong lòng phụ nữ?”
“Tiền.” Nguyễn Trữ Khanh lạnh lùng phun ra chữ này, không chút để ý đến chuyện người đàn ông bên cạnh có thể sẽ vì những gì mình nói mà chạy mất dép. Cô đã từng mong muốn lấy anh ta biết bao, nhưng giờ, suy nghĩ của cô đã thay đổi.
“Nhưng tôi lại cảm thấy, cô sẽ không lấy tôi vì tiền.”
“Chẳng lẽ anh cảm thấy tôi sẽ lấy anh vì anh trông đẹp trai à?” Nguyễn Trữ Khanh cười cười nhìn Tô Thiên Thanh, lại thấy được vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, dường như đang suy nghĩ vấn đề gì khó khăn.
Vốn định nói đùa với anh ta mấy câu, nhưng thấy nét mặt nghiêm trang của Tô Thiên Thanh, Nguyễn Trữ Khanh lại yên vị ngồi trên ghế, im lặng không nói gì.
“Tôi cảm thấy, có người đang theo dõi chúng ta.” Tô Thiên Thanh nhẹ nhàng nói một câu như vậy, dọa cho Nguyễn Trữ Khanh giật mình. Giọng nói kia nghe vào, tựa như Tu La trong đêm tối vậy.






Hiện trường tai nạn xe cộ
- Cố ý mưu sát, thuộc về tội hình sự, phải nhờ đến quan tòa -
Tiếng gió xẹt qua vành tai, mang lời của Tô Thiên Thanh truyền vào tai Nguyễn Trữ Khanh. Nghe thấy phía sau có người đang theo dõi bọn họ, Nguyễn Trữ Khanh vội vàng quay đầu lại, muốn nhìn cho rõ.
Con đường này buổi tối tuy vắng vẻ nhưng cũng không phải chỉ có mình chiếc xe này của bọn họ. Quay đầu lại nhìn kỹ, quả thực có mấy chiếc xe đang theo ở phía sau. Nhưng điều này vẫn chưa thể nói rõ lên gì cả.
“Tại sao anh lại cảm thấy những người đó đang đi theo chúng ta?” Nguyễn Trữ Khanh cũng không biết, tối nay bên ngoài nhà hàng có rất nhiều phóng viên mai phục.
Nói vậy, Phùng Sở Sở lại thấy có chút choáng váng, cô ngẩng đầu, hỏi dò: “Nếu đã tốn tiền mua, tại sao phải mua nhà của Dương Quang ạ? Giờ thị trường bất động sản bên ngoài rất náo nhiệt, có thể chọn được một căn nhà không tệ.”
“Thực ra thì, chuyện là thế này…” Ông Dương Quang vừa mới há miệng định giải thích, đã bị Dương Quang thô lỗ ngắt lời.
“Đủ rồi ông à, ông không cần nói nữa, căn nhà kia cháu sẽ không bán.”
“Thằng thối tha này.” Ông Dương Quang giận dữ bắn lên từ trên ghế salon, giơ tay định đánh Dương Quang, vừa đánh vừa mắng, “Mày cũng đã kết hôn đâu, giữ khư khư cái nhà kia thì có ích lợi gì. A Huy năm nay vội kết hôn, có phải mày muốn cho nó khỏi cưới vợ nữa không hả?”
Dương Quang vừa tránh khỏi tay của ông mình, vừa kêu lên: