Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1091 lượt.

ỉ sợ tiết mục này coi như hỏng bét.
Bước đầu tiên của cuộc hẹn vẫn là ăn cơm. Thực ra thì Phùng Sở Sở đã sắp xếp rất nhiều tiết mục cho Tô Thiên Thanh, ví dụ như sau khi ăn cơm xong, nếu cảm thấy đối phương không tệ, có thể đi dạo, cũng có thể đi xem phim, thậm chí sắp xếp cả những hạng mục vui chơi khác nữa. Có điều, quan trọng nhất vẫn là ăn cơm. Đây là cửa ải tất cả các thí sinh đều phải tham gia, để cho công bằng, cũng là để hiểu biết lẫn nhau hơn.
Hai lần trước đã xảy ra không ít vấn đề. Cô gái đầu tiên quá cởi mở, dọa Tô Thiên Thanh chạy mất, Nguyễn Trữ Khanh lần thứ hai thì sao, mặc dù không tệ, nhưng một trận tai nạn xe cộ lại dọa cô nàng chạy mất. Cho dù Tô Thiên Thanh có muốn hẹn lại thì cũng phải suy tính chu toàn.
Có điều, tính đi tính lại, cuối cùng vẫn xảy ra vấn đề, sau khi chuyện xảy ra rồi, Phùng Sở Sở uất đến nỗi thiếu chút nữa muốn tự bóp chết mình.






Nhân vật chính biến thành người bị tình nghi
- Có lúc, một đồ vật nho nhỏ cũng có thể trở thành chứng cứ -
Vết thương ở chân Phùng Sở Sở đã khá hơn, sau khi bỏ thạch cao, cô đã linh hoạt hơn rất nhiều, tập tễnh cũng có thể đi được một chút. Cho nên, lần hẹn hò thứ ba của Tô Thiên Thanh, cô đã tự mình xuất mã, cùng với hai người Lưu Dục canh giữ trong nhà hàng, lấy tài liệu trực tiếp.
Đối tượng hẹn hò lần này tên là Nhan Cẩm Hi, là một cô gái vô cùng tao nhã. Con mắt chọn phụ nữ của Tô Thiên Thanh vẫn tương đối thống nhất, năm người còn sót lại cuối cùng, căn bản đều là mẫu người hiền thê lương mẫu.
Có điều, vẻ hiền lương thục đức của bọn họ chỉ là ở bề ngoài, thực ra trong nội tâm, mỗi người đều có một cá tính độc lập khác nhau. Lần nào cũng khiến cho Tô Thiên Thanh cảm thấy vui mừng hoặc kinh sợ.
Nhưng khi nhìn tay Lưu Dục lại thấy trống trơn, lại nhìn sắc mặt của anh ta, cũng rất ngưng trọng. Điều này khiến cho Phùng Sở Sở có cảm giác rất xấu, dường như sắp có tai họa đến nơi.
Sau khi ngồi xuống, Lưu Dục trầm tư trong chốc lát mới từ từ nói: “Tôi vừa mới nhận được điện thoại, tối hôm qua, Nhan Cẩm Hi bị người ta cưỡng bức.”
Đầu của Phùng Sở Sở lập tức to ra, sau đó Lưu Dục nói những gì, cô căn bản không nghe lọt. Chuyện này không giống như những chuyện trước đó, những vụ như thế này, nếu làm lớn, đối với tòa soạn các cô mà nói, đơn giản chính là trăm hại mà không có lấy một lợi.
Cô nhìn cặp môi đang tung bay của Lưu Dục, chợt nắm lấy tay anh ta, ra lệnh: “Mau, đưa tôi đi gặp cô ta.”
Vội vàng chạy đến nhà Nhan Cẩm Hi, cô ta trở về sau khi báo án ở đồn cảnh sát. Cảnh sát cũng đã tới nhà cô ta, tìm kiếm chứng cứ ở hiện trường, hỏi thăm qua hàng xóm và nhân viên quản lý. Lúc Phùng Sở Sở chạy tới bọn họ đã đi rồi, trong nhà chỉ có Nhan Cẩm Hi và mẹ cô ta, hai người ngồi trong phòng khách, một thì không ngừng khóc, một thì thỉnh thoảng lại an ủi.
Bà Nhan vừa nhìn thấy người của tạp chí, đơn giản không kìm được cơn giận, bắt đầu mắng: “Mấy người các cô, làm ăn kiểu gì vậy, thậm chí cả an toàn của con gái tôi cũng không bảo vệ được? Tòa soạn các cô có phải trừ kiếm tiền ra thì không biết làm gì khác không hả?!”
Phùng Sở Sở mặc dù cảm thấy mình không làm gì sai, nhưng nghĩ đến những gì Nhan Cẩm Hi đã gặp phải liền không muốn so đo với mẹ của cô ta nữa, còn lên tiếng an ủi: “Thực xin lỗi, bác Nhan, chúng tôi cũng không ngờ tới mọi việc lại thành ra thế này.”
“Các người không ngờ tới?” Bà Nhan không chỉ không hết giận, còn tức đến hư người, “Các người là lợn hết à? Một cô gái xinh đẹp như con gái tôi lại bị các cô làm hại. Các người chờ đấy, tôi nhất định sẽ kiện tòa soạn của của các người, không kiện được các người tôi thề sẽ không bỏ qua!”
“Chuyện này, bác Nhan, thực ra chuyện này không như bác nghĩ đâu.” Phùng Sở Sở tập tễnh đứng, cảm thấy rất mệt mỏi. Nhưng nhìn khí thế của bà Nhan lại không dám ngồi xuống, chỉ có thể níu lấy Lưu Dục cố gắng đứng.
“Đừng có nói nữa, dù sao lần này, tôi nhất định phải đòi lại công bằng cho con gái tôi!”
“Nhan tiểu thư bị người ta thi bạo tại nhà, không liên quan gì đến tòa soạn hết.” Lưu Dục đột nhiên sưng mặt lên nói từng câu từng chữ.
“Cậu nói cái gì?” Bà Nhan nghe vậy, không nhịn được lại tiếp tục mắng, “Nó đi tham gia cuộc tranh tài do các người tổ chức, khi về thì bị người ta khinh bạc, các người còn muốn chối bỏ trách nhiệm?”
“Thật xin lỗi, tôi nghĩ bà đã nhầm rồi, chúng tôi không phải là muốn trốn tránh trách nhiệm, mà chúng tôi căn bản không có trách nhiệm gì cả.” Lưu Dục vẫn mặt không đổi sắc, trấn định nói. ”Vừa rồi bà cũng đã nói, Nhan tiểu thư hẹn hò xong rồi, về đến nhà mới bị người ta khinh bạc trong nhà mình. Chuyện này không hề liên quan một chút nào đến tòa soạn cả, ai mà biết được là kẻ nào lén lẻn vào, thừa dịp Nhan tiểu thư ngủ rồi hành hung. Nếu như chuyện gì cũng muốn đẩy lên đầu tòa soạn, vậy chúng tôi cũng sẽ theo đến cùng.”
Phùng Sở Sở kéo kéo tay áo Lưu Dục, ý bảo anh ta đừng nói quá đáng quá. Mặc dù chuyện này thực sự không liên quan đến bọn họ, nhưng