Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1093 lượt.

ạnh mình, chậm rãi mở miệng nói: “Nhan tiểu thư, tôi biết bây giờ tâm trạng cô không tốt lắm, có điều, tôi vẫn muốn hỏi một chút, hai ngày nay cô có nhớ ra được gì nữa không?”
Nhan Cẩm Hi lắc đầu một cái, thân thể từ từ co lại, giống như một con thỏ bị khiếp sợ, trong mắt người khác, nhìn đau lòng vô cùng. Phùng Sở Sở không nhịn được vươn tay ôm lấy cô ta, mở miệng an ủi nói: “Cô yên tâm, cảnh sát nhất định sẽ tìm ra gã đó.”
“Có phải chị không tin là chuyện này do Tô Thiên Thanh làm đúng không?” Nhan Cẩm Hi chợt ngẩng đầu lên hỏi.
“Chuyện này, nói thực,” Phùng Sở Sở gật đầu nói, “Tôi quả thật không tin là Tô Thiên Thanh làm.”
“Thực ra, tôi cũng không tin là Tô tiên sinh làm.” Lời Nhan Cẩm Hi nói ra, vô cùng ngoài dự đoán của Phùng Sở Sở.
“Sao cô lại nói vậy?”
“Mặc dù tôi tiếp xúc với Tô tiên sinh không được nhiều, nhưng tôi cảm thấy, anh ta không phải loại đàn ông bỉ ổi như vậy. Hơn nữa, anh ta không có lý do gì để làm vậy, dù sao bây giờ cũng là tôi đang chủ động theo đuổi anh ta. Nếu anh ta làm vậy, thực sự là quá mạo hiểm.”
Nhan Cẩm Hi mặc dù đã chịu tổn thương rất lớn nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, những lời cô ta nói ra khiến cho Phùng Sở Sở hết sức bội phục. Xem ra, cô ta cũng không phải là người có đầu óc đơn giản, chỉ biết gào thét lung tung như phát cuồng.
“Nhan tiểu thư, cảm ơn cô đã tin tưởng Tô tiên sinh. Tôi nghĩ anh ta cũng sẽ giống tôi, rất cảm kích với sự tín nhiệm của cô.” Phùng Sở Sở không biết Tô Thiên Thanh có cảm kích trong lòng hay không, có điều, anh ta hẳn cũng không phải là người không biết điều. Nếu Nhan Cẩm Hi có thể giữ thái độ tín nhiệm với Tô Thiên Thanh, trái lại lại là chuyện vô cùng có lợi.
Trong đầu Phùng Sở Sở bỗng nhiên lại thoáng qua gương mặt của người đàn ông lúc nãy, mặc dù không rõ người nọ là ai, nhưng cô vẫn cảm thấy cần phải nhắc nhở Nhan Cẩm Hi một chút.
“Phải rồi, vừa nãy ở dưới lầu tôi thấy một người đàn ông, lén lén lút lút, không biết muốn làm gì. Có thể là ăn trộm chăng, bình thường cô ở nhà một mình cũng phải cẩn thận.”
“Đàn ông, trông như thế nào?” Nhan Cẩm Hi trở nên rất căng thẳng, kéo tay Phùng Sở Sở hỏi dồn.
Phùng Sở Sở thấy cô ta căng thẳng, biết là vì chuyện xảy ra gần đây, trong lòng cô ta hẳn rất sợ hãi, vậy nên cô hạ giọng, dịu dàng nói: “Cô đừng lo, nếu cô cảm thấy sợ thì tìm một người bạn đến nhà ở cùng. Bình thường đừng dễ dàng mở cửa cho người lạ, tôi nghĩ sẽ không có gì xảy ra đâu.”
“Không phải không phải, tôi không có ý đó, chị mau nói cho tôi biết, người đàn ông kia trông thế nào?” Tâm trạng của Nhan Cẩm Hi có chút kích động, gương mặt dần dần đỏ lên.
“Cô đừng gấp, nghe tôi nói từ từ.” Phùng Sở Sở cẩn thận nhớ lại, nói, “Người đàn ông kia dáng người hạng trung, thấp hơn so với anh đồng nghiệp này của tôi khoảng năm cm. Hơi gầy, mắt hơi nhỏ nhưng rất có thần, lúc nhìn người khác, ánh mắt rất hung hãn. À đúng rồi, trên tay anh ta hình như còn xách theo một cái túi mua hàng màu xanh, cứ nhìn quanh quất dưới lầu nhà cô, vừa thấy đã biết không phải người tốt.”
Sắc mặt Nhan Cẩm Hi vừa đỏ vừa trắng, không ngừng biến đổi màu sắc, cuối cùng trên trán lại rịn ra từng giọt mồ hôi, môi cũng không ngừng run rẩy. Phùng Sở Sở thấy cô ta như vậy, cảm thấy có chút không ổn, mới vừa mở miệng bảo Đại Chí đi lấy cốc nước đã thấy Nhan Cẩm Hi vụt đứng dậy từ trên ghế, vọt vào trong phòng.
Phùng Sở Sở và Đại Chí liếc mắt nhìn nhau, đều không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mấy phút sau, Nhan Cẩm Hi lại chạy ra từ trong phòng, tay cầm một khung ảnh, giơ ra trước mặt Phùng Sở Sở.
“Người chị nhìn thấy, có phải anh ta không?”
“A, lại là anh ta?!!” Phùng Sở Sở kích động kêu lên, lắc chiếc khung ảnh trên tay, hỏi dồn, “Anh ta là ai vậy?”
“Sao vậy, cô biết anh ta à?” Đại Chí ghé qua, liếc mắt nhìn người trong ảnh, hình như hơi giống người dưới lầu lúc nãy. Nhưng nghe giọng điệu của Phùng Sở Sở, hình như không chỉ đơn giản như vậy.
“Trước kia tôi đã từng gặp người này.”
“Chị biết anh ta?”
Phùng Sở Sở gật đầu một cái nói: “Khoảng mấy tháng trước, chính là lúc cuộc thi Bạn gái cuối cùng của triệu phú vừa mới bắt đầu ghi danh. Có một buổi tối, tôi tan làm muộn, bị người này theo dõi. Anh ta túm tóc tôi ngay ở cửa công ty, còn tạt axit đầy mặt tôi nữa.”
“Axit?!!!” Nhan Cẩm Hi và Đại Chí đồng thời kêu lên. Nhìn hai má nhẵn mịn của Phùng Sở Sở, nào có dấu vết giống như từng bị tạt axit?
“Thực ra thì chỉ là nước thôi.” Phùng Sở Sở vội vàng chêm thêm một câu, không muốn để cho mọi người hiểu lầm hơn.
“Thì ra là anh ta đã đi tìm chị. Thực ngại quá.” Nhan Cẩm Hi yếu ớt nói, mặt đầy vẻ xin lỗi, “Tôi cứ tưởng là, sau khi tôi chia tay với anh ta, anh ta sẽ lý trí hơn một chút. Không ngờ tới anh ta lại vọng động như vậy, rất may là chẳng qua chỉ là nước, nếu không, tôi thực sự không thể nào tha thứ cho bản thân mình.”
Phùng Sở Sở đã hiểu chuyện gì xảy ra, chẳng qua là không ngờ tới, Nhan Cẩm Hi chính là người bạn gái trong miệng gã kia. Cô vốn tưởng là, cô gái kia nhất định là loại chê nghèo kén giàu,