Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 134990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/990 lượt.
người, không biết nói gì cho phải. Lưu Dục thì trái lại, đầu óc coi như vẫn tỉnh táo. Anh ta bước tới trước mặt Nhan Cẩm Hi, ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng hỏi: “Cô Nhan, tôi có một câu hỏi, trừ những chuyện cô và mẹ cô nói trước đó ra, cô có còn chứng cứ nào khác chứng minh là Tô Thiên Thanh làm không?”
“Đương nhiên là có.” Bà Nhan đứng bên cạnh kêu lên, “Chúng tôi tìm thấy được một chiếc đồng hồ đeo tay trong nhà, vừa nhìn đã biết là hàng cao cấp, giờ đã giao cho cảnh sát rồi. Tôi dám khẳng định, cái đồng hồ đó chính là của Tô Thiên Thanh kia.”
Mắt thấy bà Nhan lại bắt đầu kích động, Phùng Sở Sở và Lưu Dục vội vàng cáo từ, chạy biến. Việc họ phải làm bây giờ chính là đi tìm Tô Thiên Thanh hỏi cho rõ ràng.
Lúc chạy đến công ty của Tô Thiên Thanh, thư ký nói anh ta đang họp, bảo bọn họ chờ một lúc. Nhưng Phùng Sở Sở đã lo đến mức chờ không nổi, vậy nên cô vọt vào phòng họp, kéo Tô Thiên Thanh ra ngoài, chẳng quan tâm đến những người khác ở trong phòng họp.
Tô Thiên Thanh mặt đầy vẻ mất hứng, gạt tay Phùng Sở Sở ra, hỏi: “Chuyện gì vậy, sao lại gấp đến thế?”
Phùng Sở Sở bị anh ta gạt ra, trọng tâm không vững, Lưu Dục vội vàng đỡ lấy cô từ phía sau, nhíu mày nói với Tô Thiên Thanh: “Cô gái hẹn hò với anh tối hôm qua, Nhan Cẩm Hi, sáng hôm nay đã đi báo án, nói cô ta bị người ta cưỡng bức.”
“Chuyện này có liên quan gì đến tôi sao?”
“Có.” Lưu Dục nói tiếp, “Giờ cô ta một mực chắc chắn, người cưỡng bức cô ta chính là anh. Bởi vì ở nhà cô ta tìm thấy một chiếc đồng hồ cao cấp, nhận định là của anh. Tô tiên sinh, tốt nhất anh nên kiểm tra xem, mình thực sự có đánh mất cái đồng hồ đeo tay nào không.”
“Không phải kiểm tra.” Tô Thiên Thanh khoát tay, mặt không thay đổi nói, “Tối hôm qua, quả thực tôi đã đánh mất một cái đồng hồ đeo tay.”
Chân tướng rõ ràng
- Phá án, thực ra thì không phức tạp như tưởng tượng -
Tô Thiên Thanh hẹn hò với người khác, lại không dưng bị kéo vào án cưỡng bức. Điều này khiến cho cả tòa soạn Định nghĩa phụ nữ như sắp gặp đại địch. Tổng biên tập đỉnh Quang Minh đã bị hù cho sợ đến mức gần như muốn nhổ sạch vài cọng tóc không được nhiều lắm còn sót lại trên đầu mình. Những người khác cũng đều như con nhặng mất đầu, túm tụm một chỗ thảo luận không ngừng, nhưng cũng chẳng thảo luận ra được gì thực tế.
Trong mọi người, chỉ có Phùng Sở Sở và Lưu Dục coi như tỉnh táo, không bị choáng váng. Hai người vùi trong phòng làm việc, tỉ mỉ ngẫm lại chuyện hôm đó.”
“Anh nhớ kỹ lại xem, hôm đó Tô Thiên Thanh rốt cuộc có để chìa khóa lại trong nhà chưa?” Phùng Sở Sở nhìn Lưu Dục, trên mặt có vẻ hơi lo lắng.
Giờ xảy ra chuyện như vậy, anh ta lại tỏ ra thái độ kiểu đó, thật sự khiến cho người ta tức đến ngứa răng. Đặc biệt là cái mặt phớt lờ đó, chỉ bảo Chung Tiền danh gọi điện thoại cho luật sư của anh ta, ra vẻ là muốn đưa nhau lên tòa với người ta.
Phùng Sở Sở trở mặt ngay tại chỗ, cô vẫn muốn giúp anh ta áp chế chuyện này, nhưng khi thấy phản ứng của người trong cuộc, dường như cũng không thèm để ý nếu làm to chuyện. Thực ra thì anh ta cũng không sai, chuyện này nếu đối phương đã báo cảnh sát, sớm muộn gì cũng sẽ lớn chuyện, mà nếu anh ta thực sự không làm thì trái lại sẽ cho người ta ấn tượng về hình ảnh một người bị hãm hại oan uổng. Đối với anh ta, không nhất thiết là tất cả đều xấu.
Nhưng Phùng Sở Sở không nghĩ như vậy, đối với tòa soạn mà nói, chuyện này vô cùng trọng đại. Cho nên giờ cô cực kỳ chú ý đến nó, hy vọng có thể tận lực khống chế nó, không để cho truyền thông báo chí viết về chuyện này. Mà việc cô phải làm bây giờ, chính là nhanh chóng tìm ra đầu mối hữu dụng trước khi lớn chuyện, nếu có thể giúp cảnh sát bắt được tội phạm thực sự thì mới yên tâm được.
Để nhanh chóng tìm được đầu mối, Phùng Sở Sở tạm thời bỏ lại công việc trên tay, không làm biên tập mà chuyển qua làm thám tử. Cô nhìn khắp văn phòng, chỉ thấy có Đại Chí là rảnh rỗi nhất nên bảo anh ta đưa mình đến nhà của Nhan Cẩm Hi, định tìm cô ta hỏi vài chuyện nữa.
Lúc xe đỗ lại dưới lầu, Phùng Sở Sở vịn vào nạng, chậm rãi ra khỏi xe. Đại Chí chạy tới đỡ cô, lúc hai người chuẩn bị lên lầu, chợt thấy ở chiếu nghỉ dưới lầu có một người đàn ông, lén lén lút lút ngó dáo dác. Thấy bọn họ nhìn qua, hắn vội vàng rụt đầu lại, nhanh chóng chạy mất.
Phùng Sở Sở chỉ liếc người nọ một cái, lại cảm thấy có chút quen mắt. Nhất thời lại không nghĩ ra đó là ai, liền mặc kệ, để Đại Chí dìu lên lầu, ấn chuông cửa.
Chuông kêu một lúc lâu vẫn không có ai ra mở cửa. Đại Chí có chút nghi ngờ, lẩm bẩm: “Không có nhà, chẳng lẽ đi ra ngoài?”
Phùng Sở Sở nhìn anh ta một cái, lại bắt đầu gõ cửa, sau khi gõ chừng mười cái, cửa cuối cùng cũng mở ra. Nhan Cẩm Hi đứng trước cửa, sắc mặt tiều tụy, đầy vẻ mất ngủ. Thấy Phùng Sở Sở, cô ta có chút ngoài ý muốn nhưng vẫn lịch sự mời hai người vào trong nhà.
Phùng Sở Sở ngồi xuống xong, thấy Nhan Cẩm Hi vội vàng định châm trà tiếp đãi bọn họ liền gọi cô ta lại, bảo cô ta ngồi xuống bên c