80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 134984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/984 lượt.

thích vịn cành cao. Nhưng giờ nhìn lại Nhan Cẩm Hi, lại thấy cô ta và tưởng tượng của mình hoàn toàn khác nhau. Quả nhiên trên thế giới này, có nhiều chuyện nếu như dùng ánh mắt quá chủ quan để nhìn nhận thì sẽ thấy chênh lệch rất nhiều.
Chuyện cần hỏi cũng đã hỏi được kha khá, Phùng Sở Sở đứng dậy muốn cáo từ. Trước lúc ra khỏi cửa, cô đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Cô nhặt được chiếc đồng hồ đeo tay kia ở chỗ nào?”
“À, là trên ghế salon ở trong phòng khách.” Nhan Cẩm Hi quay đầu lại chỉ chỉ ghế salon, giải thích.
Phùng Sở Sở không nói gì thêm, xoay người bỏ đi. Trên đường về, cô đã nghĩ ra được đại khái. Đồng hồ của Tô Thiên Thanh, hẳn là bị cô ta không cẩn thận kéo rớt lúc đỡ Nhan Cẩm Hi. Lưu Dục cũng đã nói, lúc bọn họ đỡ Nhan Cẩm Hi vào nhà đã đặt cô ta trên sofa trước, sau đó mới tìm được phòng cô ta, đỡ cô ta qua. Cho nên, đồng hồ đeo tay mới rơi trong phòng khách chứ không phải là căn phòng mà mọi người tưởng tượng.
Mặc dù Tô Thiên Thanh không chịu nói một đêm kia anh ta đi đâu, nhưng Phùng Sở Sở vẫn tin anh ta sẽ không, cũng không cần phải làm một chuyện như vậy. Trái lại, gã đàn ông dưới lầu kia, bạn trai cũ của Nhan Cẩm Hi lại có vẻ rất khả nghi.
Chuyện sau đó, phát triển cũng rất thuận lợi, thuận lợi ngoài dự đoán của mọi người. Nhan Cẩm Hi báo chuyện bạn trai cũ loanh quanh dưới nhà cô ta và tập kích Phùng Sở Sở cho cảnh sát đang điều tra vụ án của cô ta. Những cảnh sát kia đã xử lý qua bao nhiêu vụ án như vậy, kinh nghiệm rất phong phú, tùy tiện suy nghĩ cũng luận ra đạo lý trong đó.
Vậy nên lập tức bắt người lại, cả đêm tra hỏi. Gã kia cũng chỉ là dân thường, nhìn dáng vẻ thẩm vấn phạm nhân của cảnh sát, chối mấy lần rồi cũng nhận hết.
Thì ra, gã vì chuyện Nhan Cẩm Hi chia tay với mình mà vẫn ghi hận trong lòng. Đầu tiên là dùng nước giả làm axit đi tạt Phùng Sở Sở, sau này lại biết được bạn gái đã vào tận chung kết, càng không nén được cơn giận. Vậy nên cả ngày nấp dưới lầu nhà cô ta, định gây phiền phức cho cô ta.
Buổi tối hôm đó, gã thấy hai người đàn ông đưa Nhan Cẩm Hi về, cơn giận tích lũy lâu ngày đã lên đến cực điểm. Nhưng vì sức vóc không đủ, không đánh lại nổi hai người nên đành đứng yên. Không ngờ, hai người kia đi lên không bao lâu đã xuống hết. Lúc này gã cảm thấy, đây là một cơ hội rất tốt.
Gã dùng chiếc chìa khóa nhà Nhan Cẩm Hi đã lén làm trước kia, chạy vào phòng. Thấy cô ta uống say, ngủ rất trầm. Vậy nên mới làm ra chuyện như vậy. Sau đó trước khi đi còn thuận tay cầm chìa khóa nhà cô ta theo, định đánh hết cả chùm, lần sau thừa dịp cô ta không ở nhà sẽ lẻn vào tìm chứng cứ giữa cô ta và gian phu.
Chuyện rốt cục cũng rõ ràng, Phùng Sở Sở nghe Lưu Dục thuật lại những gì nghe được, thở phào nhẹ nhõm một tiếng. Tổng biên tập đứng một bên cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, không hành hạ vài cọng tóc ít ỏi trên đầu mình nữa.
“Có một chuyện, tôi hơi khó hiểu.” Tổng biên tập xoa đầu, mở miệng nói, “Tên này, đến nhà người ta làm chuyện xấu, lại còn mang theo bao trên người?”
“Theo như lời hắn nói thì là như vậy.” Lưu Dục hắng giọng một tiếng, đáp, “Thực ra ngay từ đầu hắn vẫn muốn lên giường với Nhan Cẩm Hi. Đáng tiếc ý chí của cô nương nhà người ta kiên định, không hề lung lay. Nhưng hắn cũng là một kì nhân, không hề từ bỏ, kết quả, trên người lúc nào cũng dự phòng một hai cái, nghĩ rằng nhỡ đâu có một ngày giai nhân động lòng, có thể lập tức nắm lấy cơ hội. Lâu dần hắn cũng thành thói quen, mỗi lần đi gặp Nhan Cẩm Hi đều quen tay mà lấy hai cái bao bỏ vào túi.”
“Kì nhân…” Phùng Sở Sở lặp lại đánh giá này của Lưu Dục, đột nhiên nở nụ cười. Chuyện này, kết quả sau cùng, thực sự cũng chỉ có thể dùng chữ “Kì diệu” để hình dung.






Đàn ông chạy mất
- Đàn ông chạy mất, có khi, là do bạn gái vô ý thức, từng bước một đẩy ra ngoài -
Phùng Sở Sở gọi điện thoại cho Tô Thiên Thanh, báo cáo tình huống vụ án của Nhan Cẩm Hi cho anh ta. Tô Thiên Thanh lại chỉ nhàn nhạt buông một câu “Biết rồi” xong nói tạm biệt, cúp máy thẳng. Khiến cô giận đến mức hận không thể ném bay cái điện thoại trong tay.
Mấy ngày tiếp theo, cô cũng không liên lạc với Tô Thiên Thanh, dù sao hai đối tượng hẹn hò còn lại, thời gian ăn cơm đã được sắp xếp xong xuôi. Đến lúc đó xuất hiện đúng lúc là được rồi. Mấy ngày nay, vì chuyện của Nhan Cẩm Hi, cô vẫn bận bịu chạy đông chạy tây, cũng chẳng có thời gian mà chăm lo cho công việc của bản thân.
Giờ vất vả lắm tất cả mới quay lại quỹ đạo, cô lại lao vào làm việc, vội vàng viết bản thảo cho kỳ mới nhất. Trong lúc thuận tay lật giở mấy tờ báo khác để tìm cảm hứng, cô bỗng nhìn thấy một tấm ảnh, tấm ảnh này chụp lại cảnh Nguyễn Trữ Khanh và Tô Thiên Thanh đang ăn cơm. Có điều, bởi vì phóng viên không vào được trong nhà hàng, khoảng cách rất xa nên chỉ có thể chụp qua kính. Người trong hình cũng rất mờ, chỉ có thể mơ hồ nhận ra được là nam hay nữ.
Anh cuối cùng cũng dùng hết sức, một tay túm chặt lấy hai tay của Phùng Sở Sở, một tay khác bóp lấy mặt cô, gầm