Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 134970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/970 lượt.
n hồi kết. Mười giờ sáng, người đàn ông độc thân hoàng kim đầu tiên tham gia vào chương trình —- Tô Thiên Thanh, sẽ mở một buổi họp báo công bố tin tức trong một nhà hàng năm sao, tuyên bố thí sinh mà anh ta yêu trước mặt mọi người.
Người khởi xướng cho hoạt động này, biên tập của tạp chí Định nghĩa phụ nữ Phùng Sở Sở lại bởi vì ngã rạn xương quai xanh, ôm bệnh ở nhà nên không thể đến tham gia buổi họp báo được.
Dĩ nhiên, đó chỉ là những điều tuyên bố với bên ngoài mà thôi. Nguyên nhân chính là Phùng Sở Sở không muốn đi, dù sao trên người cũng đang bị thương, cứ vui vẻ ở nhà nghỉ xả hơi đã.
Phùng Sở Sở giờ phút này đã hơi có chút ý thức, mặc dù mí mắt còn hơi nặng, cổ cũng không ngọ nguậy được nhiều nhưng lỗ tai lại rất nhạy bén, lập tức nghe thấy giọng của Tô Thiên Thanh.
Ánh mắt cô nửa khép nửa mở, chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ. Tô Thiên Thanh đứng ở trên sân khấu, giờ phút này đang nói chuyện, mà mấy cái đầu người kề sát nhau ở dưới đài, cô căn bản không phân biệt nổi ai là ai.
Đột nhiên trước mắt Phùng Sở Sở thoáng qua một bóng người. Người kia, đứng cách cô chừng mười mấy mét, không thấy rõ mặt, cúi đầu, từ từ đi qua dưới sân khấu. Nhưng Phùng Sở Sở có thể khẳng định, cô biết người kia, hơn nữa, không phải là bạn bè bình thường. Bởi vì từ dáng đi của anh ta, cô cảm thấy rất quen mắt, điểm này nói lên, người này cô đã biết từ rất lâu rồi.
Ánh mắt của Phùng Sở Sở vẫn đặt trên người người nọ, theo sự di chuyển của anh ta mà chuyển tầm mắt. Tô Thiên Thanh nói gì cô lại nghe không rõ. Cho đến cuối cùng, cô mới đột nhiên nghe thấy, Tô Thiên Thanh lớn tiếng nói: “Tiểu thư Phùng Sở Sở.”
Những câu này, cô chỉ vô ý thức mà nghe được, trước đó nói những gì, cô hoàn toàn không biết. Nhưng toàn bộ phóng viên đều đột nhiên phát ra những tiếng hít khí giống như bị kinh sợ lắm vậy. Mà đúng vào lúc này, một luồng ánh sáng rọi thẳng vào người Phùng Sở Sở, chói đến mức cô không mở mắt ra nổi. Đám phóng viên kia vẫn nắm chặt lấy cơ hội, nhắm vào Phùng Sở Sở chụp lia lịa. Không ngờ tới lại có một tin tức bự thế này, rất ngoài dự liệu của mọi người.
Phùng Sở Sở chỉ lo ngăn chặn luồng ánh sáng kia, không hề lưu ý đến tình huống bên cạnh. Mà bóng dáng của người đàn ông khi nãy lại càng trở nên rõ ràng hơn trong đầu cô. Người đó, lại chính là Khương Nghị đã lâu không gặp.
Khương Nghị đến đây làm gì? Đầu óc của Phùng Sở Sở nhanh tróng vận hành, trong đầu cô lại xuất hiện một cảnh tượng khác. Bên ngoài nhà hàng cao cấp, bên cửa sổ thủy tinh sát đất, một bóng người mơ hồ, giống như đang dòm ngó điều gì bên trong. Người kia, lúc ấy khi xem báo chỉ thấy quen mắt, giờ phút này nhìn thấy bóng lưng của Khương Nghị, Phùng Sở Sở mới nhớ ra, người bị phóng viên không cẩn thận chụp phải kia, hẳn là Khương Nghị.
Mà đêm đó, chính là buổi tối Nguyễn Trữ Khanh và Tô Thiên Thanh ăn cơm hẹn hò với nhau. Cũng chính vào đêm đó, chiếc xe thể thao của bọn họ bị một chiếc SUV màu đen đi từ con đường tối bên cạnh lao ra đụng phải lề đường, xảy ra tai nạn xe cộ.
Tất cả những chuyện này, không khỏi quá mức trùng hợp. Ngày Khương Nghị nhảy lầu hụt đã nói với Phùng Sở Sở, anh ta tin chắc Nguyễn Trữ Khanh cuối cùng vẫn sẽ về bên cạnh mình. Nhưng nếu anh ta phát hiện Nguyễn Trữ Khanh căn bản đã vĩnh viễn bỏ đi thì anh ta sẽ có cảm tưởng thế nào? Và nếu anh ta biết người đã cướp Nguyễn Trữ Khanh khỏi anh ta, chính là Tô Thiên Thanh, người lúc trước đã khuyên anh ta không nên nhảy lầu, cứu anh ta một mạng, thì sẽ có phản ứng ra sao?
Phùng Sở Sở không dám nghĩ thêm nữa, vốn là thân thể mềm nhũn vô lực, không biết từ đâu bỗng dâng lên một luồng sức mạnh. Cô lập tức bật lên từ trên xe lăn. Không quan tâm đám ký giả đang lao tới muốn hỏi cô chuyện gì, đẩy hết những người trước mặt ra, chạy về phía sân khấu.
Mà trên sân khấu, Khương Nghị đã đứng trước mặt Tô Thiên Thanh. Rất hiển nhiên, bọn họ đều nhận ra đối phương, mặc dù Tô Thiên Thanh không biết Khương Nghị đến đây để làm gì nhưng vẫn điều bảo vệ đi, để cho anh ta lên trên sân khấu. Từ trong ánh mắt của anh ta, Tô Thiên Thanh có thể nhận thấy, Khương Nghị có lời muốn nói với anh.
Khương Nghị nhìn Tô Thiên Thanh, trên gương mặt lộ ra một tia cười quỷ dị, tay phải từ từ đút vào trong túi, giống như muốn lấy thứ gì đó ra. Đúng lúc này, Tô Thiên Thanh chỉ cảm thấy đằng trước có người nhào tới, lập tức va vào người anh, cả hai cùng nhau men theo mép sân khấu lăn xuống dưới.
Lực chú ý của các phóng viên lập tức bị thu hút, đồng loạt nhìn bọn họ, muốn xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tô Thiên Thanh cũng có chút khó hiểu, nhìn người trong ngực, lại thấy là Phùng Sở Sở, nửa vui mừng nửa kinh ngạc nói: “Sở Sở, sao vậy?”
Phùng Sở Sở không nói gì, nhanh chóng bò dậy, nhìn Tô Thiên Thanh đang phủi bụi trên người mà nói: “Anh phải cẩn thận, người kia muốn giết anh!”
“Tại sao?” Tô Thiên Thanh nhìn Khương Nghị còn đang đứng trên sân khấu, khó hiểu nói, “Tôi đã từng cứu anh ta một mạng, em không nhớ sao?”
“Nhưng anh lại đoạt mất Nguyễn Trữ Khanh, cho nên