Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 134988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/988 lượt.
không cần anh dọn, mau đi đi.”
“Thế cũng được.” Tô Thiên Thanh không ngờ lại tán thành rất thoải mái, “Tự cô dọn đi nhé, nhớ gọi điện thoại tìm người đến giúp cô làm thủ tục xuất viện.” Tô Thiên Thanh nói xong, vươn tay định kéo cửa.
Phùng Sở Sở lại cuống quít, lập tức nhảy xuống từ trên giường, túm lấy ống tay áo của anh, nói: “Đừng đi vội, anh giúp tôi làm thủ tục xuất viện trước đã rồi nói.”
Tô Thiên Thanh nhìn cô để chân trần, đứng trên mặt đất, bên cạnh chính là mảnh thủy tinh, tự dưng thấy sốt ruột trong lòng, vươn tay bế bổng cô lên, ném lại lên trên giường. Phùng Sở Sở vùng vằng muốn ngồi dậy, lại bị Tô Thiên Thanh vươn tay ấn ngã xuống giường.
“Tốt nhất là cô ngoan ngoãn nằm trên giường đi, đừng đi đâu cả. Nếu không, tôi sẽ cho cô ở đây một tháng luôn.” Tô Thiên Thanh cười xấu xa uy hiếp nói.
Phùng Sở Sở biết, tên này, nói được làm được, ỷ mình có tiền có thế, chuyện thương thiên hại lý gì cũng dám làm. Vậy nên đành ngoan ngoãn câm miệng, chờ Tô Thiên Thanh ra ngoài làm thủ tục. Trong thời gian đó, không biết anh ta lừa đâu ra được một bác gái quét dọn, nhanh chóng dọn sạch sẽ mấy mảnh vỡ trên đất.
Từ vẻ mặt hớn hở của bác gái kia, Phùng Sở Sở biết, nhất định là lấy được không ít lợi lộc của Tô Thiên Thanh. Quả nhiên, trong tay có tiền thì chính là chuyện tốt, ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không cần mình phải mó tay vào.
Làm xong thủ tục, thay bộ quần áo mới không biết Tô Thiên Thanh mua được ở chỗ nào, dưới sự hộ tống của anh, Phùng Sở Sở quay về nhà. Ông bà Phùng đối với chuyện một lần nữa nhìn thấy Tô Thiên Thanh cảm thấy rất bất ngờ. Còn đối với chuyện con gái bị thương bó thạch cao lần nữa lại càng không thể lý giải hơn. Ông bà vẫn chưa biết gì về chuyện Dương Quang phản bội. Nhưng ông bà lại ngửi thấy một mùi vị không bình thường trên người chàng trai tên Tô Thiên Thanh này.
Cho nên, sau khi Tô Thiên Thanh đi rồi, bà Phùng liền bắt đầu bóng gió trò chuyện với Phùng Sở Sở một lần, bảo cô phải toàn tâm toàn ý, không thể làm chuyện có lỗi với Dương Quang. Mặc dù Tô Thiên Thanh giàu đến mức có thể hù chết người, nhưng bà không thể để cho con gái mình thành kẻ quan hệ lăng nhăng bừa bãi, tham mộ hư vinh được.
Phùng Sở Sở vừa ngáp dài vừa nghe mẹ mình nói, trong lòng vẫn cười lạnh. Không biết nếu mẹ biết được chuyện tốt mà Dương Quang đã làm thì sẽ có phản ứng thế nào. Có điều, cô còn chưa tính sẽ nói chuyện này cho ba mẹ biết, cô cần yên tĩnh một chút, cẩn thận suy ngẫm cho rõ ràng tất cả. Mà bây giờ, chuyện cô muốn làm nhất, chính là ngủ một giấc thật tử tế.
Đuổi được mẹ đi rồi, Phùng Sở Sở thoải mái nằm xuống, bắt đầu ngủ. Đầu óc vẫn có chút loạn, qua một lúc lâu mới có chút buồn ngủ. Đúng vào lúc cô đang ngủ đến nửa mê nửa tỉnh, cửa phòng chợt mở ra. Cô ngẩng đầu lên nhìn, thấy mẹ lại tiến vào, không nhịn được than thầm một tiếng, vừa định oán trách mấy câu, lại nghe thấy mẹ mình đứng đó nhỏ giọng nói: “Con gái, mau dậy đi, Dương Quang tới.”
Người phụ nữ đằng sau
- Nếu như bạn cảm thấy có người đi theo sau mình, xin hãy tin tưởng trực giác của phụ nữ. -
Lúc Dương Quang bước vào, Phùng Sở Sở vẫn chưa đứng dậy, chỉ nửa nằm trên giường, lạnh lùng nhìn anh ta. Dương Quang bị ánh mắt của cô khiến cho có chút mất tự nhiên, không dám tiếp xúc với tầm mắt của cô, đành phải giả bộ nhìn qua chỗ khác, từ từ di chuyển đến cạnh giường, tìm chiếc ghế ngồi xuống.
Bà Phùng dường như cũng cảm thấy giữa hai người có gì đó không ổn, không muốn nhiều lời, chỉ bỏ lại một câu “Hai đứa cứ từ từ nói chuyện” rồi ra ngoài đóng cửa lại.
Không khí vẫn giằng co như vậy, cả hai đều không nói chuyện. Cho đến khi Dương Quang cảm thấy còn như vậy nữa, mình sẽ hít thở không thông mà chết mới chủ động mở miệng nói: “Anh, anh nghe nói em ra viện rồi, cho nên, đến nhìn em một chút.”
Những lời Tôn Chanh nói dường như đâm trúng vào chỗ yếu của Phùng Sở Sở. Cô thừa nhận, đối với những chuyện như vậy, quả thực cô tương đối mơ hồ. Nếu không phải thế, cô cũng sẽ chẳng đến lúc ghi hình chương trình mới phát hiện ra chuyện của Dương Quang và Nguyễn Trữ Khanh qua một tấm ảnh của người khác. Nhưng, Tô Thiên Thanh thực sự có ý với cô sao?
Hồi tưởng lại những hành vi gần đây của anh, ở trong bệnh viện, anh còn tức giận chuyện Dương Quang ngoại tình hơn cả cô. Anh nói những câu chẳng đâu vào đâu kia, anh chẳng có lý do gì mà gọi điện thoại đến tìm cô. Thậm chí cả trước đó nữa, cảnh anh ôm cô lúc cô cử động không tiện, bước vào nhà hàng cao cấp.
Tất cả những điều này, đều khiến cho Phùng Sở Sở có chút hỗn loạn, một người lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ với chuyện nam nữ như cô đã hoàn toàn bị Tôn Chanh làm cho rối loạn.
Tôn Chanh cũng bị thái độ của Phùng Sở Sở khiến cho mất hứng, không nhịn được nói: “Dù sao không cần biết cô có tin hay không, với sự hiểu biết của tôi với Thiên Thanh, anh ấy nhất định đã yêu cô.”
“Chỉ bằng một cú điện thoại?” Phùng Sở Sở vẫn có chút nghi ngờ, “Lại nói, chúng tôi gọi điện thoại, cô