Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 134968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/968 lượt.
ta đến bệnh viện kiểm tra chưa?”
Tô Thiên Thanh đột nhiên móc thuốc lá ra, chậm rãi châm một điếu, lặng lẽ hút. Mãi cho đến khi Phùng Sở Sở không chịu nổi mùi thuốc lá, mở cửa sổ xe ra, anh mới như phục hồi lại tinh thần, dập thuốc đi, nói: “Tôi thực sự không ngờ tới, trước kia là chính cô ta chọn rời khỏi tôi. Chỉ mới mấy năm mà thôi, cô ta lại biến thành như vậy. Cô còn nhớ cái đêm Nhan Cẩm Hi bị người ta cưỡng bức chứ, cô đã từng hỏi tôi, lúc ấy tôi đang làm gì?”
“Ừ, đúng là có chuyện đó, lúc ấy tại sao anh không chịu nói, tình nguyện bị người ta hoài nghi là tội phạm. Thực ra đêm đó, có phải anh đang ở cùng với Tôn Chanh đúng không?”
“Phải, chúng tôi ở cùng nhau.” Tô Thiên Thanh thừa nhận rất sảng khoái, “Cả đêm hôm đó, tôi đều ở trong đồn công an, bận rộn nộp tiền bảo lãnh đưa cô ta ra ngoài.”
“Sao cơ? Chẳng lẽ cô ta đã giết người thật?” Phùng Sở Sở vốn cho là, cùng nhau mà Tô Thiên Thanh nói là chuyện nam nữ, không ngờ tới, đáp án lại như vậy.
Tô Thiên Thanh cười khổ nói: “Chưa, cô ta chỉ đánh nhau với người khác thôi, ầm ĩ đến đồn công an, trên người không có tiền, lại chẳng có nơi nương tựa mới nhớ đến tôi. Tôi nộp tiền bảo lãnh đưa cô ta ra ngoài xong thì sắp xếp cho cô ta ở một căn nhà riêng, bình thường cũng có một bác gái đến chăm sóc cho cô ta. Không ngờ hôm nay bác ấy vừa mới lơ là một chút, không để ý đến cô ta, cô ta đã chạy ra ngoài rồi.”
“Nhưng tại sao cô ta lại cảm thấy cô ta đã giết người cho anh? Hơn nữa cô ta còn nói, người cô ta giết là người đã từng khiến anh tổn thương?”
“Thực ra thì người cô ta đánh hôm đó, không phải ai khác mà là Tịch Mộc. Cũng chính là vợ hai của ba tôi. Sau khi Tôn Chanh rời khỏi tôi, vẫn cho là có thể gả vào nhà chúng tôi, ai ngờ lại bị Tịch Mộc đoạt mất. Cho nên cô ta vẫn cảm thấy Tịch Mộc là kẻ thù của cô ta, là người có lỗi nhất với cô ta trên thế giới này.”
“Thực ra tôi cảm thấy cô ta đang tự trừng phạt bản thân. Giờ cô ta đã biến thành như vậy rồi, còn cả ngày ảo tưởng muốn thay anh diệt trừ những kẻ thù kia. Thực ra trong lòng cô ta hẳn cũng cảm thấy mình mới là kẻ phản bội thực sự, là người thực sự đã khiến anh tổn thương.” Phùng Sở Sở nhớ đến dáng vẻ của Tôn Chanh, bỗng nhiên có chút đồng cảm với cô ta. “Anh vẫn nên đưa cô ta đến bệnh viện đi, cứ như vậy mãi, tình trạng của cô ta chắc chỉ ngày càng nghiêm trọng hơn mà thôi.”
“Cô ta có nói gì khác với cô không?” Tô Thiên Thanh không tiếp lời Phùng Sở Sở mà chuyển đề tài.
Mặt của Phùng Sở Sở lập tức đỏ bừng lên. Tôn Chanh quả thực còn nói với cô những chuyện khác nữa, nhưng mà, những lời đó, cô sao có thể nói với Tô Thiên Thanh được.
Tô Thiên Thanh lại như đoán được cái gì, từ từ ghé đầu qua, đến lúc gần như sắp hôn lên mặt Phùng Sở Sở mới đột nhiên dừng lại, nửa đùa nửa thật nói: “Nói đi, rốt cuộc là cô ta còn nói những chuyện gì?”
Phùng Sở Sở nhìn dáng vẻ kia của Tô Thiên Thanh, đột nhiên cảm thấy anh ta rất đáng giận, lập tức đẩy anh ra, hét lớn: “Cô ta nói, anh thích tôi! Có phải buồn cười lắm đúng không?”
“Em cảm thấy, được tôi thích, là chuyện rất buồn cười hay sao?” Tô Thiên Thanh vươn tay ôm lấy Phùng Sở Sở, giữ cô thật chặt trong lồng ngực, thở dài nói, “Có lẽ, lúc cô ta nói những lời này là đang tỉnh táo, cô ta đã thấy rất rõ ràng.”
“Tô Thiên Thanh, anh buông tôi ra đi.” Phùng Sở Sở vừa giãy giụa vừa kêu lên, “Đầu óc anh tỉnh táo một chút có được không. Tôi không phải là mấy cô nàng hẹn hò với anh, chăm chăm theo đuôi anh. Dù bạn tốt của tôi đã đoạt mất bạn trai tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ tùy tiện tiếp nhận một người đàn ông khác ngay lập tức.”
“Tiếp nhận tình yêu của tôi, thực sự là việc tùy tiện như vậy sao?” Tô Thiên Thanh đột nhiên giữ lấy cằm của Phùng Sở Sở, không hề báo động trước mà nhằm vào môi cô, hôn xuống.
Nụ hôn này, thực sự là kinh thiên động địa, gần như hôn đến nửa thế kỷ. Mãi cho đến khi cả người của Phùng Sở Sở sắp bị thiêu cháy, không khí nghẹn trong yết hầu, vào không được ra không xong, Tô Thiên Thanh mới tính buông cô ra.
Nhìn Phùng Sở Sở ngồi tại chỗ run đến lợi hại, Tô Thiên Thanh đột nhiên cười lên xấu xa. Còn chưa bật cười thành tiếng, trên mặt đã bị ăn một cái tát vang dội. Chỉ thấy Phùng Sở Sở giận đến mức mắt đỏ ngầu, khó khăn dùng tay trái mở cửa xe, nhảy xuống, định bỏ đi.
Tô Thiên Thanh bất chấp cảm giác đau rát trên mặt, bổ nhào qua nắm lấy tay cô, nói: “Sao vậy, giận rồi?”
Phùng Sở Sở hất tay anh ta, lạnh lùng nói: “Không hề, sau này đừng có đùa kiểu ấy nữa. Còn nữa, ngày kia sẽ phải công bố tên người chiến thắng, anh nghiêm túc một chút, suy nghĩ cho kỹ, đừng có làm chậm trễ đời con gái nhà người ta. Hôm họp báo tôi sẽ không đến đâu, chúc anh may mắn.”
Hãy để thuốc nổ tới cho mãnh liệt hơn đi
- Đừng trông mong mấy kẻ bị thần kinh có thể lập tức khôi phục lại như cũ, chuyện đó không thực tế chút nào. -
Tựa như một vở hài kịch, cuộc thi “Bạn gái cuối cùng của triệu phú”, lần đầu tiên diễn ra, cứ thế mà đi đế