Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
lùng nói: “ Có cảm lạnh hay không chẳng có gì quan trọng. Quan trọng là cuộc sống của tôi vì một kẻ bất chấp luật pháp xen vào mà đã trở nên vô cùng tồi tệ!”
Nghe xong, Hạ Thất Lăng mỉm cười, nụ cười trong veo: “ Tiểu thư xin hãy rộng lượng, xin đừng trách tội hắn, chẳng qua hắn cũng chỉ vì đi tìm tình yêu cho mình mà thôi!”
“ Hừ, anh thích tôi à? Vậy anh nói tôi nghe, anh có tài cán gì để mà thích tôi?”, Liêu Vi Nhi khẽ nhếch môi, lạnh nhạt nói.
“ Hạ Thất Lăng tôi có thể vì người mình yêu mà nhảy vào núi dao biển lửa, có thể vì người yêu của mình thà chết không từ”, đôi mắt ngạo nghễ của Hạ Thất Lăng nhìn chăm chăm vào đám người đi lại trước mắt, quả quyết trả lời.
“ Hừ, nói vậy là anh có thể vì tôi làm bất cứ chuyện gì?”, Liêu Vi Nhi nghiêng nghiêng đầu thăm dò. Rồi đột nhiên, Liêu Vi Nhi cúi xuống tháo chiếc vòng ngọc ở cổ chân của mình ra.
Miếng ngọc trắng tinh khiết, bóng bẩy, chắc là món trang sức dành cho con cháu nhà giàu.
“ Đây là chiếc vòng mẹ tôi tặng tôi tám năm trước”, Liêu Vi Nhi cầm chiếc vòng lên, mỉm cười với chúng tôi, nụ cười dị thường.
Nhưng ai mà ngờ được cô ấy lại thò cái tay cầm chiếc vòng ra lan can, rồi sau đó thả tay ra…
“ Chẳng phải anh nói có thể vì tôi làm bất cứ việc gì sao? Bây giờ thì đi đi, đi tìm chiếc vòng ngọc đó cho tôi!”
Hạ Thất Lăng không hề hoảng hốt, từ đầu đến cuối vẫn là cái vể bình tĩnh, điềm đạm ấy. Anh mỉm cười với Liêu Vi Nhi: “ Có thể giúp đỡ công chúa của tôi là một điều vinh hạnh đối với tôi!”, nói dứt lời, Hạ Thất Lăng liền leo ra lan can của cây cầu, hướng mặt về phía mặt trời, đứng giữa muôn vàn ánh mắt tò mò của người đi đường.
“ Thất Thất, như vậy rất nguy hiểm! Mau xuống đi!”, tôi bước lên phía trước, căng thẳng như kiến bò trong chảo lửa.
Thế nhưng Hạ Thất Lăng dường như đã là người quyết tâm đi tìm cái chết, anh ta đứng trên cao, vừa bi tráng lại vừa đẹp lạ lùng. Cơn gió nhẹ hất tung mái tóc anh, chiếc khuyên trên tai tỏa sáng.
Hạ Thất Lăng nhìn Liêu Vi Nhi nói: “ Yên tâm, đây chỉ là chuyện nhỏ, anh nhất định sẽ giúp em tìm lại chiếc vòng ấy!”, nói dứt lời, anh ta liền thả người nhảy xuống.
“ Thất Thất”, tôi lao người về phía trước, chỉ nghe thấy một tiếng tòm, Hạ Thất Lăng đã chìm sâu xuống lòng hồ, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ còn những cơn sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ.
“ Nếu như cô không thích anh ta thì cứ trực tiếp từ chối, sao còn phải làm khó người ta như vậy?”, tôi quay đầu lại, gào lên giận giữ với kẻ bàng quan đứng nhìn là Liêu Vi Nhi.
“ Hừ, tôi thích đối xử với những kẻ theo đuổi tôi ra sao đấy là việc của tôi! Không liên quan đến cô!”, Liêu Vi Nhi nhếch môi cười nhạt, ngạo mạn tới mức làm cho người khác tức phát điên.
Tôi giận giữ trừng mắt nhìn cô ta rồi lại vội vàng chạy ra đầu cầu, hốt hoảng tìm kiếm bóng dáng của Hạ Thất Lăng.
Bây giờ đang là mùa đông, chỉ đứng trên cầu thôi cũng cảm thấy giá lạnh huống hồ anh ta còn nhảy tùm xuống hồ mà chẳng kịp chuẩn bị gì… Sau khi lặn dưới nước khoảng mười lăm phút, cuối cùng Hạ Thất Lăng cũng ngoi đầu lên khỏi mặt nước. Nhưng tôi chưa kịp vui mừng thì đã thấy anh ta tiếp tục lặn xuống. Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi đứng trên cầu, mỗi giây phút trôi qua đối với tôi là sự giày vò. Anh ta ngoi đầu lên khỏi mặt nước rồi lại nhanh chóng lặn xuống nước, cứ như vậy không biết đến bao nhiêu lần…
Thất Thất đáng thương của tôi… Anh ta hiện giờ đang dùng tính mạng của mình để đánh cuộc với sự kiêu ngạo của Liêu Vi Nhi.
Cuối cùng, ông trời cũng không phụ lòng người, chiếc vòng bị người ta ném xuống hồ cũng được Hạ Thất Lăng tìm thấy. Hạ Thất Lăng lê thân mình ướt đầm đìa lên bờ, sau đó từ từ đi về phía Liêu Vi Nhi. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi tím tái nhưng thần sắc vẫn rất điềm đạm.
“ Không tồi, sự chịu đựng của anh vượt quá sức tưởng tượng của tôi đấy!”, Liêu Vi Nhi nhìn Hạn Thất Lăng, mỉm cười nói.
Người con gái này, đến tận lúc này vẫn còn nói ra được những lời lạnh lùng như vậy sao?
“ Người theo đuổi tôi nhiều như vậy, tôi có quyền được lựa chọn! Nếu như anh là người yếu ớt thì chẳng có tư cách gì để nói rằng có thể che mưa chắn gió cho tôi!”, Liêu Vi Nhi không chút động lòng, tiếp tục nói năng rất ngang ngược.
Những giọt nước cứ thi nhau tuôn rơi từ mái tóc màu bạc khiến cho khuôn mặt anh lại lần nữa ướt đầm. Cố gắng nhoẻn miệng cưới, Hạ Thất Lăng nói: “ Sau này em sẽ phát hiện ra rằng anh là vị thần bảo vệ đạt tiêu chuẩn của em! À, vòng của em này!”
Liêu Vi Nhi cười khẩy, nói: “ Mau đeo vào cho tôi!”
“ Này, cô thật là quá đáng! Thất Thất nhảy xuống hồ nhặt lên cho cô là đã tốt lắm rồi, cô lại còn bắt anh ấy…”, yên lặng đứng bên cạnh quan sát từ đầu tới cuối, tôi thật không nhịn thêm được nữa.
“ Vậy anh có đeo hay không?”, Liêu Vi Nhi nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt nheo nheo chế nhạo.
“ Anh đã nói rằng anh có thể làm bất cứ việc gì vì người anh yêu mà! Bây giờ nếu có phải khom lưng vì tình yêu cũng có xá gì đâu!”, Hạ Thất Lăng mỉm cười, từ từ cúi xuống, một bên đầu gối quỳ xuống đất, cẩn thận đeo ch