XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

ông sao chứ?”, tôi tìm thấy Hạ Thất Lăng và Liêu Vi Nhi ở một ngách nhỏ, Liêu Vi Nhi đang run rẩy trong vòng tay của Hạ Thất Lăng. Cánh tay của Hạ Thất Lăng đang nhuốm đầy máu tươi.
“ Tại sao? Tại sao anh lại chịu chém thay tôi? Ân tình này tôi không thể trả nổi!”, đôi mắt của Liêu Vi Nhi đã đỏ mọng, cô ấy hét lên với Hạ Thất Lăng.
“ Không sao đâu! Bởi vì em là người con gái mà Hạ Thất Lăng này yêu!”, máu tươi từ trên cánh tay anh không ngừng tuôn rơi. Hạ Thất Lăng nhìn cô mỉm cười, nụ cười đầy tà khí nhưng vô cùng rạng rỡ.
Lấy tính mạng của mình để chinh phục trái tim của người con gái mình thích, đây chính là phong cách của Hạ Thất Lăng. Anh ta bị thương không nhẹ, nhưng vẫn cố nói ngọt ngào với người con gái không chút động lòng với anh ta.
“ Thiếu gia, chúng ta đến bệnh viện thôi, tay của anh chảy nhiều máu quá!”, nhìn thấy máu trên cánh tay anh chảy ra đầm đìa, mắt tôi lại lần nữa đỏ lên, nước mắt lại tuôn rơi.
Thế nhưng, đôi mắt của Hạ Thất Lăng chỉ chăm chú nhìn vào chiếc khăn màu tím của cô gái đang đứng gọn trong lòng mình.
“ Anh sẽ không làm cho người con gái mình yêu thương bị tổn thương như vậy, vì vậy, Vi Nhi, em đừng khóc!”, anh ta đưa tay lên, cẩn thận lau đi những giọt nước mắt trên mặt Liêu Vi Nhi, nụ cười ngây thơ đến lạ lùng.
Hai người ấy… dường như không cảm nhận thấy sự tồn tại của tôi.
Trước đây, tôi chỉ âm thầm đi theo sau anh ta, im lặng, ngoan ngoãn như vậy, vì thế nên luôn bị anh ta lãng quên…
Bây giờ, nước mắt của tôi rơi trên má anh ta, lạnh lùng, đau khổ… nhưng vẫn bị anh ta lãng quên.
Biết bao lần tôi cùng anh ta lên ban công hóng gió, để mặc cho ánh mắt kiêu ngạo của anh ta lướt trên người tôi. Biết bao lần anh ta núp trong cái bóng của tôi, nằm ngửa trong sân, đưa mắt nhìn lên trời đếm những vì sao lấp lánh. Biết bao lần, tôi âm thầm đi theo sau anh ta, cùng anh ra vào rừng nghe chim hót, thưởng thức hương hoa. Biết bao lần, anh ta lặng lẽ đùa nghịch mái tóc tôi…
Tất cả những khoảnh khắc đẹp đó đều chỉ như một đám giấy lộn, bị anh ta vứt vào một xó trong biển kí ức.
Hóa ra tất cả, tất cả chỉ có một mình tôi trân trọng…
***
Về sau, Hạ Thất Lăng tiếp tục oai hùng khẳng định tình yêu của anh ta, tuy nhiên Liêu Vi Nhi hình như có ý né tránh, cứ nhìn thấy Hạ Thất Lăng là cố tình rẽ sang hướng khác, cứ nghe thấy tin gì về Hạ Thất Lăng là lại tránh ra xa. Không biết có phải là do không dám đối mặt với Hạ Thất Lăng hay là cô ấy đang cố gắng kiểm soát bản thân hết mức có thể. Tuy nhiên, với tính cách của Liêu Vi Nhi, chắc chắn cô ấy không thể sống trong những ngày trốn tránh mãi như vậy được.
Cho đến một ngày, Hạ Thất Lăng thuê được một trăm người ôm hoa hồng đứng dưới nhà của Liêu Vi Nhi, tạo thành dòng chữ “ I LOVE YOU”. Cảnh tượng lãng mạn ấy đã gây ra ách tắc gi­ao thông trên đường, làm cho cảnh sát phải kéo tới, đồng thời cũng khiến cho Liêu Vi Nhi phải từ trên lầu bước xuống.
“ Anh thật sự thích tôi thế sao?”, Liêu Vi Nhi hình như đã bình tĩnh lại sau sự cố hôm đó, nhẹ nhàng hỏi Hạ Thất Lăng.
“ Ừ”, Hạ Thất Lăng nhìn Liêu Vi Nhi, trả lời dứt khoát.
“ Được, chủ nhật này gặp nhau ở Phương Doanh Đình! Tôi sẽ cho anh từ bỏ hoàn toàn ảo tưởng này!”, nói xong, Liêu Vi Nhi kiêu ngạo bỏ vào nhà.
“ Chủ nhật anh đi không?”. Tôi, kẻ vẫn âm thầm đứng bên cạnh quan sát diễn biến sự việc cất tiếng hỏi Hạ Thất Lăng.
Hạ Thất Lăng nhìn theo cái bóng đang khuất dần của Liêu Vi Nhi, nhếch môi nói: “ Đương nhiên là sẽ đi, đó chính là cơ hội tốt nhất tôi vò nát cô ta trong bàn tay!”
Tôi cúi đầu, cười nhạt: “ Thất Thất của tôi ơi, chúc anh sớm dành được mỹ nhân!”, nói xong, tôi quay người bỏ đi.
Thế nhưng, anh ta đã tóm lấy cánh tay tôi, nói: “ Hôm đó cô phải đi cùng tôi! Không có cô ở bên cạnh tôi sợ rằng mình sẽ không đủ tàn nhẫn! Hừ…”, nói dứt lời, trên khóe môi của anh ta lại vẽ ra một nụ cười khiến cho tôi không thể hiểu nổi. Sau đó như thường lệ, anh ta lại đút tay vào túi quần và sải bước bỏ đi trước mặt tôi.
Con người này rốt cuộc đang tính toán cái gì? Cứ lôi tôi đi để coi tôi như cái bóng đèn, tỏa ánh hào quang đâu phải là nhiệm vụ của tôi? Hơn nữa công suất của tôi không cao, ngay cả thế giới của mình cũng không thể chiếu sáng nổi, làm sao dám đảm nhận trọng trách chiếu sáng cho thế giới của họ?
Nói là nói như vậy chứ ngày hôm đó tôi vẫn đi. Hạ Thất Lăng tỉnh giấc từ sớm, chải chuốt rất tỉ mỉ. Cuối cùng, chàng thanh niên đi bên cạnh tôi hôm đó đẹp như một yêu ma, đẹp đến mức không ngòi bút nào tả xiết. Trên đường đi, ánh mắt của những người đi đường luôn đổ dồn về phía anh ta.
Chúng tôi đã đến sớm hơn giờ hẹn, không ngờ Liêu Vi Nhi còn đến sớm hơn chúng tôi. Cô ấy không đứng ở Phương Doanh Đình mà đứng ở cây cầu bên cạnh, yên lặng ngắm nhìn quang cảnh phía xa xa. Cơn gió nhẹ luồn qua mái tóc dài, nhẹ nhàng mơn man chiếc váy xinh đẹp cô mặc trên người.
“ Em không nên đứng đây hóng gió đâu, sẽ bị cảm lạnh đấy!”, Hạ Thất Lăng đi đến bên cạnh Liêu Vi Nhi, nhẹ nhàng nói.
Cô ngoảnh đầu lại nhìn Hạ Thất Lăng, rồi lạnh