XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

iếc vòng ngọc lên cổ chân cho Liêu Vi Nhi.
Tôi cứ nghĩ rằng sau khi Hạ Thất Lăng đeo chiếc vòng lên cổ chân cho Liêu Vi Nhi xong, cô ta sẽ kiêu ngạo nhìn chúng tôi cười khoái chí, nào ngờ… nước mắt trên đôi mi cô ấy lại tuôn rơi.
“ Hạ Thất Lăng, anh thật tàn nhẫn!”, Liêu Vi Nhi cắn môi, buồn bã nói, “ Anh đã khiến cho tôi phải từ bỏ đôi giày màu hồng của mình để chìm sâu vào bùn lầy…”
“ Đừng sợ!”, Hạ Thất Lăng lắc lắc đầu, giúp cô ấy lau đi những giọt nước mắt. “ Nếu như em mệt, anh sẽ dìu em đi. Nếu như em không đi được nữa, anh sẽ cõng em đi, đi qua hết những phong ba của cuộc đời!”, nói xong, Hạ Thất Lăng nhìn cô cười rạng rỡ.
Liêu Vi Nhi không nói thêm điều gì, trước khi đi, cô ấy quay đầu lại nhìn Hạ Thất Lăng nói: “ Không biết từ khi nào, nụ cười của anh đã khiến cho tôi không ngủ được mỗi đêm”
Nói xong, Liêu Vi Nhi sải bước bỏ đi.
“ Cho dù thế nào tôi cũng phải nói tiếng chúc mừng với anh!”, nhìn theo bóng dáng Liêu Vi Nhi đang khuất dần, tôi mỉm cười nói.
Hạ Thất Lăng chẳng nói chẳng rằng, dùng tay phủi những lớp cát trên lan can và ngồi xuống. Những hạt cát ấy cứ bay, bay đi để rồi cuối cùng chìm sâu vào trong lòng hồ.
“ Đằng Nhi, hôm nay tôi phải giẫm nát chiếc đồng hồ cát thời gi­an rồi!”, Hạ Thất Lăng quay đầu lại nhìn tôi cười đắc chí.
“ Cái gì?” tôi mở to mắt, không biết câu này có ý gì.
Anh ta rắc những hạt cát trong bàn tay xuống dòng nước xanh lạnh ngắt dưới hồ, sau đó chậm rãi nói: “ Kể từ ngày hôm nay, thế giới của Liêu Vi Nhi sẽ không còn phân biệt đêm ngày, chỉ có sự tăm tối mênh mông, vô tận…”
***
Mùa đông năm nay rất lạnh, không biết là do chăn bông mỏng hay là do ông mặt trời ấm áp ít khi vén mây nhìn ra ngoài, thế nên thời tiết lúc nào cũng lạnh giá, khiên cho đêm nào tôi cũng như đang nằm trên băng và chìm sâu vào sự tối tăm.
Nước mắt của tôi như băng tuyết, thấm ướt từng góc nhỏ của đem đen, dưới ánh trăng bàng bạc nhẹ nhàng hắt xuống, khi ánh dương ban mai bắt đầu le lói ở góc trời, băng tuyết ấy bắt đầu hóa thành sương mù và tan biến vào không gi­an khi mặt trời lên cao.
Quan hệ giữa Liêu Vi Nhi và Hạ Thất Lăng ngày càng trở nên thân mật. Không ai có thể ngở tới cặp tiên đồng ngọc nữ Liêu Vi Nhi và An Bồi Cảnh vì có sự chen chân vào của Hạ Thất Lăng mà có ngày ai đi đường nấy.
Chung sống như thanh mai trúc mã với Hạ Thất Lăng bao nhiêu năm như vậy, đến bây giờ tôi mới biết: hóa ra, ma lực dưới bàn chân Hạ Thất Lăng lại mạnh mẽ đến vậy, cứ nơi nào anh ta đặt chân đến là nơi đó muôn hoa như đua nở cùng với những nụ cười rạng rỡ.
Nhưng tôi không khỏi lo lắng cho Hạ Thất Lăng. Bởi vì An Bồi Cảnh không phải là loại người dễ chọc tức. Rõ ràng anh ta sẽ không để cho kẻ cướp mất tình yêu của mình được yên ổn.
Vấn đề xảy ra đúng như tôi dự đoán.
“ An Thanh Đằng, cầm lấy cái ống thép này rồi cùng tôi đi đánh nhau!”, khi tôi vừa đến cổng trường, Hạ Thất Lăng đặt vào tay tôi thứ gì đó lạnh thấu xương.
Anh ta vội vàng gọi tôi đến trường là để nhét vào tay tôi cái ống thép này, bảo tôi vác cái bụng đi đánh nhau với anh ta sao?
Hai mí mắt tôi cụp xuống, đặt tay lên bụng. Trong cái bụng này đang có một sinh linh bé nhỏ, đã biết quậy tứ tung, đã biết làm nũng, đã biết thì thầm với mẹ… nhưng nhịp thở của nó ngày càng rõ rệt, khiến cho tôi cảm nhận được sự tồn tại của nó trong cơ thể mình. Nó không chỉ là máu thịt của tôi mà còn là máu thịt của anh ta! Mặc dù anh ta chưa bao giờ coi tôi ra gì, nhưng chẳng lẽ anh ta cũng nhẫn tâm bỏ mặc máu thịt của mình sao?
“ An Thanh Đằng, tôi đã nhắm vào cô rồi đấy!”, Hạ Thất Lăng ngoảnh đầu lại, khuôn mặt thanh tú, ngây thơ. Nhưng trong con mắt của anh ta, tôi lại nhận ra sự xấu xa đang ẩn chứa trong đó. Tôi bất giác run rẩy.
“ Cô là người giúp việc đầu tiên tôi dẫn đi đánh nhau đấy. Nắm chặt vũ khí rồi xông lên chiến trận, cùng tôi liều mạng với mấy thằng nhãi ranh kia, biết chưa?”, nói xong, anh ta lại nhoẻn miệng cười, nụ cười đầy tà khí.
Tôi đã cùng anh ta đi qua những ngày hè đầy gió, cùng anh ta đi theo đuổi cô hoa khôi của trường, cho đến hôm nay, tôi lại xách gậy cùng anh ta đi đánh nhau.
Tại sao lúc nào anh ta cũng tàn nhẫn đến vậy? Tại sao cuộc sống yên bình trong tay tôi lúc nào cũng bị nụ cười xấu xa của anh ta phá hoại?
Anh ta là thiếu gia của tôi, vì thế cho dù mệnh lệnh của anh ta có vô lí đến đâu tôi cũng vẫn phải cố gắng mà hoàn thành.
Cố gắng hết sức…
Qua vai anh ta, tôi nhìn thấy quang cảnh phía xa xa, không nói thêm nửa lời, tôi lặng lẽ đi theo.
Cho dù những đau khổ anh ta gieo rắc cho tôi có nặng nề đến đâu, tôi cũng vẫn sẽ âm thầm chịu đựng, bởi vì cái mà tôi học được ngay từ nhỏ chính là tuân thủ mọi mệnh lệnh của chủ nhân.
Thấy tôi im lặng không lên tiếng, anh ta cười nhạt rồi quay người bước đi, hai tay đút túi, đầu ngẩng cao kiêu ngạo. Tôi cúi đầu, lặng lẽ lê bước theo anh ta.
***
“ Hừ, mày giỏi thật đấy, dẫn theo một con a đầu trói gà không chặt đi đánh nhau!”, đi đến một bãi đất trống, một thiếu niên cầm đầu một đám côn đồ cất tiếng cười lạn