Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.
ường về.
***
Sau kì thi giữa kì là khoảng thời gian các trường chuẩn bị tham gia vào “trận chiến” không thể tránh khỏi, “ trận chiến tranh giành vinh quang”. Bởi vì trong thời gian này, các cuộc thi Olympic liên tục được tổ chức, ví dụ như: kì thi Olympic toán học, kì thi Olympic hóa học, kì thi Olympic tiếng Anh… Ngôi trường bình dân của tôi lại chẳng có hoạt động gì trong khi trường Yên Đằng lại vô cùng bận rộn! Xưa nay trường Yên Đằng và học viện Hoàng Gia luôn cạnh tranh nhau rất khốc liệt, vì đây đều là hai trường quý tộc mũi nhọn trong nước, trường nào cũng muốn giành được thế thượng phong.
Hạ Thất Lăng là “báu vật” của trường Yên Đằng, mỗi ngày tan học là lại bị các thầy cô “ túm” vào lớp học bồi dưỡng. Vì thế nên tôi không phải chạy qua trường anh ta mà có thể về thẳng nhà. Mặc dù đây chẳng phải là một chuyện đại hỉ nhưng không phải gặp mặt Liêu Vi Nhi đối với tôi mà nói quả là một chuyện đáng mừng! Mặc dù bây giờ nhìn thấy cô ấy, tôi đã không còn xấu hổ muốn tìm cái lỗ để chui xuống như trước nữa, nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức.
Nghe nói cô ấy cũng vào lớp bồi dưỡng của trường, nhưng lớp cô ấy học là lớp bồi dưỡng tiếng Anh. Không hiểu sao khi biết rằng cô ấy và Hạ Thất Lăng không cùng chung lớp bồi dưỡng, tôi lại cảm thấy thật vui mừng! Ai dà, tôi lại nghĩ ngợi lung tung rồi!
Chỉ vài hôm nữa thôi là các môn thi sẽ diễn ra vô cùng sôi nổi, mặc dù tôi chẳng chút quan tâm. Khi tôi bắt đầu quan tâm chú ý đến cuộc thi thì đã hay tin Liêu Vi Nhi giành giải nhất kì thi Olympic tiếng Anh toàn quốc.
Đối với những người thân của Liêu Vi Nhi, tập thể thầy cô giáo toàn trường Yên Đằng mà nói thì đây đúng là một tin khiến nhiều người phấn chấn! Chắc chắn Hạ Thất Lăng cũng như vậy!
Vì vậy sau khi tới trường Yên Đằng, tôi lại âm thầm cắp cặp sách ra về.
Lúc này, trường bọn họ đang tổ chức buổi lễ trao thưởng cực kì long trọng cho người đã giành giải cao nhất trong kì thi Olympic tiếng Anh vừa qua. Hạ Thất Lăng có lẽ đang ở bên Liêu Vi Nhi bởi mỗi ánh hào quang từ cô ấy phát ra đều đáng để anh cảm thấy tự hào.
“An Thanh Đằng!”, lúc tôi đang định ra khỏi cổng trường, một giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi quay lại nhìn, Hạ Thất Lăng đang nhướn mày, đầu nghiêng nghiêng nhìn tôi, “Con a đầu kia, dám không chờ tôi à?”
“Ơ? Chẳng phải anh… “, tôi mở to mắt, ngây người ngạc nhiên.
“Đi thôi, cùng về nhà nào!”, anh ta chẳng thèm để ý đến sự kinh ngạc của tôi, tay đút túi quần, đi thẳng qua mặt tôi.
Tôi chợt bừng tỉnh trong giây lát, miệng mỉm cười, ngơ ngẩn đi theo anh ta.
“Hạ Thất Lăng!", vừa đi được vài bước thì có tiếng gọi, hoàn toàn giống với cảnh tượng lúc trước anh ta gọi tôi. Nhưng… đó chính là người tôi không hề muốn gặp, Liêu Vi Nhi.
Hạ Thất Lăng nghe thấy liền từ từ quay đầu lại, đưa mắt nhìn người con gái đang thở hồng hộc đó. Điều đáng ngạc nhiên là chẳng có chút vui mừng nào trong đôi mắt và nụ cười của anh ta.
Hộc tốc chạy đến nơi vẫn còn đang thở không ra hơi Liêu Vi Nhi đã buông một câu hờn dỗi: “ Sao anh không đợi em?”
“Bởi vì xung quanh em có bao nhiêu người vây quanh, anh chen không nổi!”, Hạ Thất Lăng đứng bên cạnh tôi, hai tay đút túi, cúi đầu, chân vẽ vẽ gì đó trên mặt đất, điệu bộ ngây thơ vô tội. Rồi bỗng nhiên anh ta ngẩng đầu lên, nhoẻn miệng cười, nụ cười đẹp và kiêu ngạo.
“Hứ…”, Liêu Vi Nhi mím môi cười đắc chí. Cô cúi đầu xuống, đứng bần thần khá lâu mới ngẩng đầu lên, ngại ngùng nói: “Chúng ta hẹn hò nhé!”
Không đợi Hạ Thất Lăng có phản ứng gì, Liêu Vi Nhi đã tháo tấm huy chương vàng ra đeo lên cổ Hạ Thất Lăng, rồi ngả đầu vào vai anh, những ngón tay mơn man trên làn môi của Hạ Thất Lăng: “ Em nói rằng em sẽ ở bên anh khi hào quang phát ra từ em chói lòa nhất, để cho anh vĩnh viễn nhận được sự chiếu sáng của em!”
Hạ Thất Lăng lạnh lùng gỡ tay Liêu Vi Nhi, tháo chiếc huy chương vàng trên cổ xuống, nheo nheo mắt nhìn cô ta rồi ngẩng đầu cười lớn. Tiếng cười ấy thật sự rất khó hiểu, tiếng cười chất chứa đầy sự xấu xa, đến nỗi thấy cho người khác phải cảm thấy rùng mình.
“Em nói xem, anh có cần đến một miếng sắt phế thải này không?”, đôi mắt dò xét, đôi môi nở nụ cười đầy sự chế giễu. Anh ta quay quay chiếc huy chương vàng trong không trung rồi ghé sát vào tai Liêu Vi Nhi nói: “Món đồ chơi này từ nhỏ đến giờ anh có không biết bao nhiêu mà kể!”
Liêu Vi Nhi ngẩn người nhìn theo, kinh ngạc không thốt lên lời. Khuôn mặt của cô ấy đang đỏ lựng lên không biết là xấu hổ hay tức giận. Phản ứng này của Hạ Thất Lăng khiến cả tôi và cô ấy đều không ngờ tới.
Hạ Thất Lăng mỉm cười, nâng cằm cô ấy lên và nói: “Liêu Vi Nhi, loại người như cô, chính là loại con gái mà tôi khinh thường nhất!”
Lập tức, Hạ Thất Lăng nhổ toẹt vào tấm huy chương vàng trên tay rồi tiện tay ném luôn vào trong góc. “Keng” một tiếng, chiếc huy chương vàng, danh dự và niềm kiêu ngạo của Liêu Vi Nhi đã bị ném vào sọt rác, hòa vào đội ngũ những rác thải hôi thối bỏ đi.
Thái độ của Hạ Thất Lăng ung dung và thư thái, cứ như thể đó chẳng qua chỉ là một chiếc lá chẳng ma