Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
Nhưng mà mấy đấm của An Bồi Cảnh cũng chẳng nhẹ nhàng gì, dù sao thì hắn ở trong giới xã hội đen đã bao nhiêu năm, đánh người còn nhiều hơn ăn cơm nữa mà!)
Hạ Thất Lăng, thật là làm người khác quá thất vọng…
Tôi cúi đầu, nhắm chặt mắt lại không dám nhìn. Tôi thật sự không nhẫn tâm nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Hạ Thất Lăng bị đánh cho tím tái.
Nhưng không như tôi dự đoán, vào giây phút tôi nhắm chặt mắt lại, một tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng vang lên! Tuy nhiên đó không phải tiếng kêu của Hạ Thất Lăng, mà là của An Bồi Cảnh!
Hóa ra anh ta đứng ngây nhìn An Bồi Cảnh lao đến là có mục đích: để cho An Bồi Cảnh sơ hở trong phòng thủ, sau đó, vào khoảnh khắc nắm đấm của An Bồi Cảnh lao đến, Hạ Thất Lăng hơi né người sang một bên rồi dùng cùi chỏ chặt mạnh xuống cánh tay của đối phương.
An Bồi Cảnh hoàn toàn không ngờ đến đòn phản kích này của đối phương, ngã phịch xuống đất, bụi đất xung quanh bay mù mịt.
Đúng lúc ấy, nắm tay của Hạ Thất Lăng vẫn không quên xuyên qua đám bụi đất tóm lấy An Bồi Cảnh, lạnh lùng giáng thêm mấy đấm nữa.
“ Đại ca…”, đám thuộc hạ nhìn thấy tình hình không hay liền cầm ống thép đồng loạt xông lên. “ Đại ca, anh không sao chứ?”
Có thể là do hít phải quá nhiều bụi đất nên An Bồi Cảnh không kịp phản ứng gì trước sự quan tâm của đám đàn em, chỉ liên tục ho sặc sụa.
“ Thằng nhãi ranh, dám hạ độc thủ với đại ca tao!”, sau khi đến bên hỏi han An Bồi Cảnh, ánh mắt hung dữ của đám côn đồ chuyển về phía Hạ Thất Lăng, “ Chúng tao sẽ cho mày chết không còn chỗ chôn!”, dứt lời, chúng liền cầm ống thép hùng hổ lao về phía Hạ Thất Lăng.
Bọn chúng hung dữ như những con sói trên đồng hoang.
Cũng may, người từ nhỏ đã thích đánh nhau là Hạ Thất Lăng không phải là loại dễ bị đánh gục. Khi những ống thép ấy lao đến, Hạ Thất Lăng nhanh nhẹn né tránh, sau đó chớp lấy thời cơ ra đòn phản kích.
Nhìn bộ dạng ấy có vẻ một chọi mười cũng không thành vấn đề.
Thấy tình thế bất lợi, đám côn đồ kia như đám thú hoang lông đã dính máu, bắt đầu hoảng loạn, trong đôi mắt thú tính bắt đầu ánh lên những tia sáng càng hung tợn.
“ An Thanh Đằng, cô làm sao thế?”, đột nhiên trong đám người đang mải mê đánh chém lẫn nhau có người gọi tên tôi.
Lẽ nào trong đám bọn họ có người quen biết tôi? Nhưng, tôi chỉ là một người giúp việc nhà họ Hạ…
Không hay rồi! Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì…
“ Á…”, chưa kịp bảo Hạ Thất Lăng hãy cẩn thận thì tôi đã nghe tiếng kêu quen thuộc vang lên.
Trong khoảnh khắc Hạ Thất Lăng quay đầu lại nhìn tôi, cái ống thép đã đánh trúng xuống đầu anh. Khoảnh khắc ấy, chàng thiếu niên vốn dĩ kiêu ngạo bỗng chốc trở nên hoảng hốt, lảo đảo, đứng không vững, cho dù anh có cố sức lắc mạnh đầu đến đâu cũng chẳng có tác dụng.
Lúc ấy, trái tim tôi như đang bị ai đó moi ra… lần đầu tiên tôi có cảm giác đau đớn đến vậy, lại chính là bởi vì chàng hoàng tử ác độc đã kìm kẹp sự trưởng thành của tôi bấy lâu nay. Cho dù không chịu cam tâm nhưng cuối cùng tôi cũng phải công nhận, anh ta vì lo lắng cho sự an toàn của tôi nên mới để cho đối thủ chớp lấy thời cơ hại mình.
Những kẻ đó thật là gian xảo, dám chơi xấu với Hạ Thất Lăng.
Cái tên Hạ Thất Lăng chết tiệt kia, chẳng phải từ nhỏ đến lớn anh đều bỏ quên tôi hay sao? Tại sao vào thời khắc sinh tử này anh lại đột nhiên nhớ đến sự tồn tại của tôi vậy?
Nên biết rằng, tôi đã quen sống những tháng ngày không có ánh mắt chú ý của anh ta rồi.
“ Thằng ranh con, đúng là chán sống rồi! Bốp”, cùng với tiếng ống thép vang lên, tôi nhìn thấy Hạ Thất Lăng ngã sõng soài ra đất. Kẻ đánh lén sau lưng không ai khác chính là tên tóc đỏ ban nãy gọi tên tôi. Hắn thật ác độc và thủ đoạn.
“ Mày thật to gan, ngay cả người con gái của đại ca mà mày cũng dám cướp!”, tên tóc đỏ ngẩng cao đầu, chỉ vào mặt Hạ Thất Lăng mà quát.
Lúc này, Hạ Thất Lăng đã lấy lại bình tĩnh sau cơn hoảng loạn, anh không hề hoảng sợ trước sự hung dữ của đám côn đồ, chỉ nhếch môi cười, một nụ cười đầy tà khí, sau đó từ từ nhả ra từng chữ một: “Tao nhớ mặt mày rồi!”
“ Nhớ mặt tao thì làm được gì?, đối mặt với nụ cười kiêu ngạo của Hạ Thất Lăng, tên côn đồ tóc đỏ càng thêm hung tợn. Hắn tóm lấy ca vát trên vạt áo Hạ Thất Lăng rồi vung ống thép lên.
“ Bốp”… “ Á…”, cùng với tiếng ống thép giáng xuống là tiếng kêu đau đớn vang lên.
Nhưng tiếng kêu đó là của tên côn đồ tóc đỏ.
Sao tôi có thể để tên côn đồ tóc đỏ kia hết lần này đến lần khác làm hại Hạ Thất Lăng như vậy? Anh ta là thiếu gia của tôi cơ mà! Bảo vệ anh ta là thiên chức của con búp bê này. Vì vậy, tôi cầm cái ống thép mà Hạ Thất Lăng đưa cho mình lao vào đám đông, trước tiên là ra tay với tên côn đồ tóc đỏ, dồn sức quật một đòn thật mạnh vào cánh tay tên tóc đỏ.
Tiếp đó, tôi vung cái ống thép xông lên. Tôi hung hăng như một con trâu điên lao vào giữa đám đông, mặc dù tư thế có vẻ hoảng loạn nhưng cũng đủ khiến cho đám đàn em của An Bồi Cảnh lúng túng không biết phải làm sao.
“ Con a đầu chết tiệt, mày dám đánh lén tao à?”, tên côn đồ tóc đỏ ôm cánh tay bị tôi đánh, đôi