Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.

mắt long sòng sọc như muốn lao ngay đến giết chết tôi!
“ An Thanh Đằng, cô ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ cho tôi! Chuyện của tôi cứ để tôi giải quyết…”, Hạ Thất Lăng còn chưa nói hết thì cánh tay của An Bồi Cảnh đã lao tới.
“ Bắt lấy con a đầu chết tiệt này lại, bắt lấy nó!”.
Tôi vung ống thép trong tay, ngăn không cho họ đến gần. Ban đầu còn được, càng vung tôi càng mất sức, cuối cùng bị bọn chúng tóm gọn.
“ Thả tôi ra! Thả tôi ra…”, một tên côn đồ nắm lấy ống thép trong tay tôi. Hai tên khác từ đằng sau lao lên túm chặt lấy tay tôi.
“ Bốp… bốp!”, tên tóc đỏ vừa lao đến đã cho tôi hai cái bạt tai như trời giáng.
***
Sức mạnh của hai cái tát khiến cho tôi ngã dúi dụi xuống đất, tôi phải dùng hai tay chống đỡ sức nặng toàn thân để tránh không bị đập đầu vào tường.
Trong tích tắc, một cơn đau đớn ập đến.
“ Con a đầu thối thây, dựa vào sức lực yếu ớt của mày mà cũng dám xông vào làm loạn à?”, tên côn đồ tóc đỏ tóm lấy cổ áo tôi lôi tôi đứng dậy.
Tôi mặc nhiên không chút phản ứng gì trước ánh mắt giận giữ của tên tóc đỏ, không trợn mắt tức tối, cũng chẳng lớn tiếng chửi rủa, chỉ thờ ơ nhìn hắn, không nói nửa lời.
Hơi có vẻ ngạc nhiên, nhưng sau đó hắn lại hung hãn nhìn tôi bằng ánh mắt sắc nhọn. Có thể hắn không chịu được cảnh có người khinh thường mình, thế nên bàn tay hắn lại giơ lên, những cái tát lại chuẩn bị giáng xuống mặt tôi.
“ Thả cô ta ra!”, đột nhiên, tiếng thét của Hạ Thất Lăng vang lên. Đám đông quay người lại nhìn. Một bóng người mảnh dẻ đứng hiên ngang trước mặt tôi, mặc dù chiếc áo trắng đã bị lấm lem bụi bẩn nhưng Hạ Thất Lăng vẫn hiện ra như một chàng hoàng tử đào hoa. Nụ cười của anh tuy có chút đâu đớn nhưng vẫn đẹp lạ thường.
Đám đàn em của An Bồi Cảnh đều há hốc mồm kinh ngạc, miệng lắp bắp không thành lời.
Bởi vì lúc đó, con dao của Hạ Thất Lăng đang kề trên cổ An Bồi Cảnh.
“ Hạ Thất Lăng, thả đại ca tao ra! Nếu đại ca có chút thương tổn nào thì ngươi gánh vác không nổi đâu!”, đám đàn em của An Bồi Cảnh gào lên.
“ Thả An Thanh Đằng ra!”, giọng nói của Hạ Thất Lăng rất trầm, nụ cười của anh vẫn thật tươi tắn, nhưng làn da trên cổ của An Bồi Cảnh từ từ hiện lên một vệt máu tươi. Rõ ràng là Hạ Thất Lăng đã đưa sát con dao vào cổ An Bồi Cảnh để buộc đám côn đồ kia phải thả tôi ra.
“ Đừng có làm hại đại ca!”, bọn chúng bắt đầu lo lắng, chỉ chực xông lên nhưng lại sợ Hạ Thất Lăng có thể làm ra những chuyện không thể tưởng.
“ Thả cô ta ra!”, lần này không cần để Hạ Thất Lăng lên tiếng, An Bồi Cảnh đột nhiên quát lớn, “ Đã nghe thấy chưa hả?”
Xét cho cùng thì tính mạng của đại ca bao giờ cũng quan trọng hơn, hơn nữa, bản thân đại ca chúng cũng đã lên tiếng rồi, vậy thì còn gì mà phải do dự nữa đây? Tên tóc đỏ liền buông tay ra rồi đẩy mạnh tôi về phía Hạ Thất Lăng.
Tôi bị mất đà, suýt chút nữa thì ngã nhoài ra đất, cũng may là kịp đứng vững. Tôi đặt tay lên bụng mình, cho đến khi cảm nhận được nhịp thở ấy đã trở lại bình thường mới yên tâm bỏ tay xuống.
“ Mau thả đại ca tao ra! Mau…!”, đám đàn em của An Bồi Cảnh lại gào lên.
Nhưng Hạ Thất Lăng chẳng thèm để ý đến chúng, anh ta nhìn sang tôi hỏi: “ An Thanh Đằng, không sao chứ?”
Nhìn thấy tôi từ từ gật đầu, Hạ Thất Lăng mới yên tâm thả An Bồi Cảnh ra.
“ Dám đối xử với đại ca như vậy, bọn ta phải cho ngươi biết tay!”, An Bồi Cảnh vừa được thả ra, đám đàn em của hắn đã ào lao đến.
“ Chúng mày mau lui hết cho tao, không có lệnh của tao không thằng nào được mở miệng hết!”, An Bồi Cảnh từ nãy vẫn im lặng cuối cùng cũng chịu lên tiếng.
Nghe thấy lệnh của đại ca, đám côn đồ vội vàng chạy ra sau lưng An Bồi Cảnh, cúi đầu không dám lên tiếng.
An Bồi Cảnh thở dài, chán nản ngồi phịch xuống đất. Trên khuôn mặt khôi ngô và lạnh lùng ấy thoáng hiện lên vẻ đau thương, anh ta từ từ ngẩng đầu hỏi: “ Hạ Thất Lăng, xin mày đừng có xen vào cuộc sống của bọn tao nữa!”. Lúc này, giọng điệu của An Bồi Cảnh không còn ngạo mạn kiểu ra lệnh như trước nữa, ngược lại có vẻ nài nỉ, cầu xin.
Hạ Thất Lăng nghiêng đầu, không nói gì, khóe môi khẽ nhếch lên để lộ nụ cười kiêu ngạo.
“ Xung quanh mày có biết bao nhiêu là hoa thơm cỏ lạ, còn tao, tao chỉ có một mình Liêu Vi Nhi…”, An Bồi Cảnh ngoảnh mặt ra xa, đôi mắt trong trẻo dường như ngân ngấn nước.
***
Thật không ngờ, một người con trai cứng rắn và lạnh lùng lại là một người tình cảm đến thế.
Chắc chắn anh ta rất yêu, rất yêu Liêu Vi Nhi, nếu không nào có để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt kẻ thù.
Liêu Vi Nhi quả thật quá hạnh phúc, có được một người đàn ông chung thủy với mình như vậy ở trên đời thì còn gì sánh bằng.
“Cổ anh chảy máu kìa”, tôi đi đến bên cạnh anh ta, đưa tay ra chạm nhẹ vào vết thương trên cổ. Máu xung quanh vết dao cứa đã đông lại, nhưng máu từ vết thương vẫn đang rỉ ra.
“Không cần cô phải lo!”, anh ta giận dữ gạt tay tôi ra.
“Đừng sợ, tôi giúp anh cầm máu!”, bất chấp sự hung dữ của anh ta, tôi lấy bông tăm và cồn tẩy trùng trong cặp ra giúp anh ta rửa sạch vết thương. Anh ta hơi bất ngờ, định nói gì