Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.
đó nhưng rốt cuộc lại thôi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi làm, trong đôi mắt lạnh lùng có đôi chút hiền hòa.
Sau khi rửa vết thương, tôi băng lại cho An Bồi Cảnh. “Rồi, cuối cùng cũng làm xong! À quên, cổ anh vừa bị thương, đừng để bị lạnh! Nào, quấn cái này vào!”, vừa nói tôi vừa cởi chiếc khăn quàng cổ màu đỏ của mình ra và quàng lên cổ cho anh ta.
Thường thì con trai không nên đeo khăn quàng cổ màu đỏ, nhưng An Bồi Cảnh quàng khăn lên trông lại có vẻ rất đáng yêu.
“Cám ơn cô!”, đờ người ra hồi lâu, An Bồi Cảnh liền cúi đầu, lí nhí thốt ra mấy chữ cám ơn.
Nhìn thấy điệu bộ lúng túng rất đáng yêu của An Bồi Cảnh, tôi nhẹ nhàng mỉm cười với anh ta.
“An Thanh Đằng, cô lại đây cho tôi!”, đột nhiên tiếng gọi của Hạ Thất Lăng vang lên. Tôi quay đầu lại, phát hiện đôi mắt anh ta đang giận dữ nhìn tôi, khiến tôi hốt hoảng chạy về phía ấy.
“Lập tức quỳ xuống! Cõng tôi về nhà!”, anh ta nhướn mày kiêu ngạo cúi nhìn tôi.
“Hả…”, ngây người trong giây lát, tôi chợt lấy tay anh đặt vào bụng mình.
“Cô hãy nhớ cho kĩ, người cô cần hầu hạ là tôi, Hạ Thất Lăng chứ không phải là những người không có liên quan kia!”, nhìn thấy tôi do dự, anh ta lại trợn mắt quát: “Quỳ xuống! Cõng tôi về nhà! Nghe thấy chưa hả?”
Anh ta đã nói như vậy rồi tôi còn biết làm sao được nữa? Đành phải từ từ quỳ xuống làm cái ghế cho anh ta ngồi lên.
“Khụ… khụ…”. Hả? Hạ Thất Lăng đang ho… Tôi biết, cây gậy tên tóc đỏ ban nãy giáng xuống người anh ta chắc chắn không nhẹ!
Cơn ho qua đi, khuôn mặt anh ta trở lại với vẻ vô tình ban nãy. Hạ Thất Lăng lấy tay lau lau khóe môi rồi leo lên lưng tôi.
“Hạ Thất Lăng!”, vừa đi được vài bước thì tiếng gọi của An Bồi Cảnh từ phía sau vang lên, thế là tôi liền dừng bước, từ từ quay đầu lại.
“Trái tim mày đã có chủ, sao còn cố tình cướp Vi Nhi của tao?”, giọng nói của An Bồi Cảnh nhẹ nhàng bay qua.
Trái tim đã có chủ? Người chiếm giữ trái tim Hạ Thất Lăng là ai? À, chắc chắn là một trong số những đứa con gái suốt ngày vây quanh anh ta rồi. Quan hệ với nhiều cô gái như vậy chắc chắn anh ta cũng phải có một người mình yêu thật sự chứ!
Hạ Thất Lăng không đáp lời, anh ta lấy tay cuốn cuốn những lọn tóc trên đầu tôi rồi sau đó thả ra. Cuối cùng anh ta nói: “ An Thanh Đằng, chúng ta về nhà thôi!”
Sau đó anh ta gục đầu trên vai tôi, cổ tôi bị anh ta ôm chặt cứng. Chưa bao giờ chúng tôi lại dựa sát vào nhau như thế này, tôi dường như có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của anh ta đang đập và tiếng những lọn tóc màu bạc của anh ta bay bay trong gió.
“Thanh Đằng…”, đi ra khỏi nơi đó, Hạ Thất Lăng lí nhí gọi tên tôi. Hơi thở phả ra từ miệng anh ấm nồng, nhẹ nhàng lướt qua làn da tôi. “Đừng bao giờ tìm cách chạy trốn nữa, có được không? Mãi mãi ở lại bên cạnh tôi…”, giọng nói của Hạ Thất Lăng ấm áp bên tai tôi, trái tim đập rộn ràng, tôi kinh ngạc dừng lại bước chân.
***
Đây là lời nói thật lòng của cậu công tử cao ngạo sao? Anh ta xưa nay chưa để lộ ra lời nói từ đáy lòng với bất kì ai.
Gió nhẹ thổi qua, những gợn sóng hạnh phúc lăn tăn, không, dường như đang nhảy nhót trong lồng ngực tôi.
Tôi định nói đồng ý với anh ta, nhưng lời dặn của mẹ mãi mãi khắc sâu trong trái tim tôi.
“Đằng Nhi, con phải nhớ kĩ, nhà họ Hạ không phải là nơi thuộc về con! Hãy nhớ cho kĩ…” Mẹ đã sống ở nhà họ Hạ cả cuộc đời, điều mà mẹ nói chắc chắn không sai! Không biết từ bao giờ, cô đã coi lời mẹ nói như là chân lí, tìn ngưỡng của cuộc đời mình.
“Thất Thất…”, tôi nhẹ nhàng gọi tên anh ta. Trên thế giới này có biết bao nhiêu người, nhưng chỉ có mình tôi gọi anh ta như vậy, hơn nữa chỉ gọi khi hai tâm hồn gần nhau nhất. “ Thất Thất, nếu có một ngày đột nhiên tôi biến mất, anh… đừng nhớ tôi nhé… hãy cố gắng tìm một người cố định để yêu thương. Cô ấy sẽ thay tôi phục vụ anh cả đời!”
Hạ Thất Lăng không nói gì, nhưng… có những giọt nước mắt ấm áp lại đang rơi tí tách trên cổ tôi. Rồi bỗng nhiên, anh thè lưỡi liếm vào tai tôi. Mặc dù có hơi nhột nhưng lại rất dễ chịu, giống như một cơn gió xuân nhè nhẹ mơn man thổi qua, dịu dàng, ấm áp, rất đáng để tôi dùng cả đời này hồi tưởng lại dư vị của nó.
“Á…”, cô gái đang cõng chàng trai có mái tóc màu bạc trên đường đột nhiên kêu thét lên.
“Đau không?”, anh hỏi tôi bằng giọng dịu dàng.
Tôi cắn chặt môi để không cho những giọt nước mắt trào ra. Đồ đáng ghét, dám cắn tai tôi!
“Rất đau đúng không” anh ta thổi thổi vào tai tôi. Rồi đột nhiên anh ta cười lớn, tiếng cười trong veo như tiếng chuông. Đột nhiên, tiếng cười chấm dứt, thay vào đó là giọng nói như đanh lại: “Nhớ cho kĩ, tôi còn đau hơn cô hàng trăm, hàng nghìn lần!”
“Vết răng này là món quà tôi tặng cho cô, tôi muốn cô vĩnh viễn không bao giờ quên được tôi! Cho dù cô có bỏ rơi tôi, chạy tới chân trời góc biển thì cả đời này cô vẫn phả nhớ đến tôi!”
Lúc ấy, tôi không ngăn nổi những giọt nước mắt tuôn daifn trên má.
Ước gì con đường này có thể dài thêm một chút, thêm một chút… để tôi có thể cõng Hạ Thất Lăng đi mãi đi mãi như thế này…
Hai cái bóng chồng lên nhau, lặng lẽ trên con đ