Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
ến nhỏ chẳng may An Thanh Đằng đã giẫm phải… Những chuyện này đều hết sức ngốc nghếch, nhưng An Thanh Đằng lại tỏ ra sức cố chấp đối với những chuyện như thế này, cho dù ai có khuyên ngăn, cản trở, cô ấy cũng vẫn làm cho bằng được.
“Tại sao cậu lại ngốc như vậy?”, Y Tùng Lạc đứng bên cạnh cất tiếng hỏi.
“Cậu chưa từng nghe nói đến một truyền thuyết sao?”, An Thanh Đằng ngừng tay, quay đầu lại hỏi Y Tùng Lạc, “Những linh hồn có bia mộ mới được lên trên trời! Mặc dù những cái bia mộ này rất cũ kĩ, nhưng nó lại là cái thang duy nhất bắc lên trên trời. Nếu không, chúng sẽ mãi mãi là những linh hồn cô đơn, lang thang không nhà!”
Cậu ấy không nói thêm điều gì, lặng yên lắng nghe, lặng yên nhìn cái bóng nhỏ bé kia luôn chân luôn tay, chuẩn bị đưa tiễn một linh hồn thấp hèn lên trời.
Cậu ấy rất thích lén lút đi theo sau một cô gái nhỏ, làm những việc mà cô ấy đã làm: nhảy lò cò, nặn đất sét, lập bia mộ cho một con kiến đã chết… từng bước chân của cô ấy, cậu đều nắm rất rõ, đều tỉ mỉ làm theo, đơn điệu nhưng rất vui vẻ.
Thế nhưng về sau, phần lớn thời gian, cậu ấy luôn đứng thật xa sau lưng cô bé, yên lặng, cô độc trong những cơn gió lạnh buốt… bởi vì, bên cạnh cô bé giờ đã có một cậu con trai khác.
***
“Nghe nói thầy hiệu trưởng lại nhốt con gái của mình vào nhà củi rồi!”
“Đúng thế, trông nó như vậy, thả nó ra chỉ khiến cho thầy hiệu trưởng mất mặt”.
“Hơn nữa nghe nói thầy hiệu trưởng lại chuẩn bị kết hôn rồi, là một thiên kim của một tập đoàn lớn. Có đứa con gái dị dạng như thế kia làm sao mà kết hôn được?”
“Thực ra đứa con gái kia thật đáng thương, đó là do bẩm sinh đã thế, nó đâu được quyền lựa chọn”.
Mới sáng sớm, An Thanh Đằng đến trường đã nghe thấy đám con gái bàn bạc xôn xao về chuyện này. Nghe thấy vậy, cô vội vàng đặt cặp sách xuống, đi lên phòng thầy hiệu trưởng.
Vừa đi vào phòng hội đồng, An Thanh Đằng đã nhìn thấy bóng dáng người mà cô đang muốn tìm xuất hiện ở đầu hành lang.
“Thầy ơi!”, cô thở hồng hộc, chạy đến trước mặt thầy hiệu trưởng.
“Ừ”, mặc dù thầy vẫn còn không vui vì chuyện lần trước nhưng vẫn thể hiện ra phong thái của một người đứng đầu trong trường. Thầy mỉm cười gật đầu với cô: “Tìm tôi có việc gì?”
“Nghe nói thầy lại nhốt cô bé vào trong nhà củi rồi đúng không ạ?”, cô đưa ánh mắt chất chứa sự hoài nghi về phía người thầy vẫn được mọi người kính trọng.
“Đấy là việc riêng của gia đình tôi, em không cần phải tham gia vào!”, biết được An Thanh Đằng lại đến tìm mình vì việc của cô con gái người nhái, thầy hiệu trưởng liền tỏ ra không vui.
“Thầy không thể làm như vậy được! Hiện giờ cô bé nghịch ngơm, phá phách là do còn cảm thấy tò mò, lạ lẫm với thế giới này! Mẹ cô bé khó khăn lắm mới đưa cô bé về cái thế giới vốn thuộc về cô bé, thế mà giờ thầy lại ném cô bé vào cái hố sâu không có giới hạn! Sao thầy nhẫn tâm thế! Điều mà cô bé ấy cần nhất bây giờ không phải là sự ẩm ướt, tối tăm, cô độc trong nhà kho! Thứ cô ấy cần nhất chính là một người cha! Cô ấy cần có sự thấu hiểu, cần có sự bảo vệ của người cha, cô ấy cần một người cha thực sự yêu thương cô ấy, một người luôn ở bên cạnh giúp cô ấy vượt qua những khó khăn gặp phải trong thế giới này! Thế mà thầy lại nỡ nhẫn tâm nhốt cô bé vào trong nhà củi tối tăm… Trên con đường trưởng thành, cái mà mỗi đứa trẻ cần nhất chính là một bờ vai rộng để nó có thể dựa vào. Hãy cho cô ấy tình yêu thương, nếu không thầy sẽ hối hận đấy!”, nói xong, An Thanh Đằng lau nước mắt bỏ đi…
“Đấy là những lời nói thật lòng sao?”, đột nhiên có giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô: “Những lời nói với thầy hiệu trưởng đó?”
An Thanh Đằng ngồi khóc hồi lâu ở cửa thoát hiểm, nghe thấy giọng nói quen thuộc của Y Tùng Lạc liền ngẩng đầu lên. Từ đầu đến cuối, cô không hề lên tiếng trả lời.
Cậu ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy cô, đặt một nụ hôn trên trán cô rồi nhẹ nhàng nói: “Đấy cũng là tiếng trái tim tôi!”
“Cậu nói đi, thầy hiệu trưởng có thả cô bé ấy ra không?”, nước mắt lưng tròng, cô chăm chú chờ đợi câu trả lời từ cậu.
“Không biết nữa. Có rất nhiều chuyện chỉ có thể nghe theo ý trời mà thôi…”, Y Tùng Lạc nhẹ nhàng trả lời cô.
Kể từ đó, mỗi khi Y Tùng Lạc và An Thanh Đằng đi lên khu rừng phía sau núi đều có cô bé người nhái lóc cóc nhảy theo sau, theo sau cô bé người nhái lại có cả một bầy ếch nhái… Cô gái nép mình vào trong cái bóng của chàng trai, còn chàng trai lại nép mình vào trong bóng hoàng hôn rực rỡ. Tất cả những hồi ức về tuổi ấu thơ ấy, thật thanh bình và tươi đẹp.
Mặc dù thầy hiệu trưởng bỏ lỡ mất cuộc hôn nhân nhưng ông ấy lại có được một cô con gái người nhái ngày càng thông minh và khỏe mạnh.
Trường tiểu học Hoa Điền là một nơi rực rỡ sắc màu, một nơi tràn đầy những cảnh sắc tuyệt diệu, nhưng cũng có những sự tối tăm âm thầm chảy qua ở một nơi sâu thẳm nào đó.
Đúng vào lúc ấy, Hạ Thất Lăng liền hẹn Y Tùng Lạc ra ngoài. Hai cậu con trai chưa từng gặp mặt trước đây, nay hẹn gặp nhau, không phải vì tình bạn, mà ngược lại, họ ở hai thế đối đầu.
“Thích động vào đồ vật của người khác