Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1398 lượt.
chưa chắc đã là một việc xấu xa, tuy nhiên, nếu như cậu động vào một thứ gì đó của người có thói quen sạch sẽ thì cần phải chú ý hơn! Cẩn thận đấy… chơi lửa sẽ có ngày bị lửa thiêu!”, Hạ Thất Lăng ngồi trên xích đu, kiêu ngạo nhìn Y Tùng Lạc, nói thẳng không chút kiêng dè.
Y Tùng Lạc nhìn xuống mặt đất, không nói điều gì. Rồi cậu từ từ ngẩng đầu lên, nói với Hạ Thất Lăng: “Cái mà cậu muốn nói, chính là An Thanh Đằng?”
Lúc này, Hạ Thất Lăng liền quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt Y Tùng Lạc. Cái tên này, quả không hổ danh là người cùng được xếp thứ nhất ngang hàng với mình mỗi năm! Vốn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là một con mọt sách, nhưng hôm nay gặp mặt đúng là cho người khác phải nhìn bằng con mắt khác, cũng thông minh ra phết!
“Hừ, đừng có hù dọa tôi. Trên đời này chẳng có thứ gì mà Y Tùng Lạc ta đây không thể động vào được!”, cậu ta lạnh lùng thốt lên, hai tay vẫn đút túi quần, quay phắt người bỏ đi.
Hạ Thất Lăng tức giận nhìn theo cái bóng kiêu ngạo đang khuất dần, nụ cười đầy tà khí hiện ta trên khuôn mặt: “Cậu sẽ phải trả giá đắt vì sự ngông cuồng ngày hôm nay…”
***
“Cô ta là đồ vật của cháu, cháu sẽ không cho ai cướp mất cô ấy đâu!Cho dù cháu không cần đến nữa, cho dù cháu có vứt bỏ đi chăng nữa, hay ném cô ta vào một góc nào đó để quên lãng… thì cháu cũng không nhường lại cho bất kì ai!”, Hạ Thất Lăng ngẩng cao đầu, thản nhiên nói.
“Ai dà, đúng là độc tài! Quả không hổ danh là con cháu nhà họ Hạ! Cháu mới bảy tuổi mà đã như vậy, sau này chắc chắn còn tiến xa!”
“Đương nhiên rồi!”, cậu ấy khẳng định chắc nịch. Thế nhưng, sự thực có đúng là như vậy không? Sự kiêu ngạo ấy rốt cuộc lừa gạt được ai đây?
“Lăng Nhi, có muốn giữ An Thanh Đằng mãi mãi ở bên mình không?”, lão mỉm cười. Nụ cười ấy khiến cho người ta cảm thấy hoảng hốt, dường như mọi thứ trước mắt cứ thật thật ảo ảo.
Lần này, lão phu nhân lại hướng những móng vuốt dưới chăn kia vào ai đây?
“Không, cụ đừng có nhúng tay vào chuyện này! Chuyện riêng của cháu để tự cháu giải quyết!”
Những ngày tháng sau đó, Hạ Thất Lăng sống trong sự bất an. Thế nhưng tất cả mọi việc xung quanh cậu vẫn rất yên bình, không hề có những cơn sóng lớn. An Thanh Đằng và Y Tùng Lạc vẫn vui vẻ bên nhau, bỏ mặc một mình cậu cô đơn trên mảnh đất băng tuyết, nơi không có cô bên cạnh. An Thanh Đằng vẫn mải mê đi tìm hình bóng của Y Tùng Lạc trên hành lang, bỏ mặc cậu cô đơn một mình nằm bò trên bậc cửa sổ, hít hít mùi vị của những cơn gió bay ngang qua…
“Thanh Đằng, kết quả môn số học của em sa sút nghiêm trọng, cần phải cô gắng nhiều hơn mới được!”, thầy giáo số học đi đến trước mặt An Thanh Đằng, khuôn mặt nghiêm túc nói.
“Vâng ạ…”, cô cúi đầu buồn bã đáp, rồi lập tức ngẩng đầu lên, kiên định nói với thầy giáo: “Thưa thầy, em nhất định sẽ cố gắng ạ!”
“Ừ, thầy tin vào em!”, thầy giáo số học nháy mắt mỉm cười với cô, nụ cười tin tưởng và ấm áp. Nhưng Hạ Thất Lăng lại cảm thấy nghịch mắt với cảnh tượng này, lúc nào cũng thấy đằng sau nụ cười ấy có điều gì đó đáng ngờ.
Thầy giáo dạy số học là em trai sinh đôi của thầy hiệu trưởng, do sự điều chỉnh của bộ giáo dục, giáo viên của trường tạm thời đang thiếu nên mời thấy về dạy thay một thời gian. Mặc dù thầy và thầy hiệu trưởng là anh em sinh đôi, nhưng giữa họ chẳng giống nhau chút nào. Nói về khí chất, thầy giáo số học thường hay liếc xéo nhìn người khác, trong khi đó thầy hiệu trưởng lại là người vô cùng nghiêm túc.
“Thanh Đằng, tan học thầy sẽ phụ đạo cho em. Em là một học sinh thông minh, nếu có sự hướng dẫn của thầy chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh thôi!”
“Ơ?”, An Thanh Đằng há hốc miệng, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, “Có thật không ạ? Cám ơn thầy!”, cô ấy hân hoan nhìn thầy giáo.
Hạ Thất Lăng cảm thấy khó chịu, nhưng không nói năng gì, chỉ cúi đầu nhìn vào sách của mình. Tất cả mọi thứ dường như đều hợp tình hợp lí, không có gì khiến cho cậu cảm thấy kì lạ cả. Mãi cho đến khi cậu biết được, địa điểm học phụ đạo của An Thanh Đằng là nhà của thầy giáo số học.
Cần gì phải đi xa như vậy? Cậu đeo cặp lên vai, men theo con đường người ta chỉ để đến nhà thầy số học.
Nơi mà thầy giáo số học sống là một khu nhà hoang vu cách trường bốn trạm xe buýt. Hạ Thất Lăng xưa nay chưa từng đi đến những nơi nghèo nàn như thế này, hoàn toàn không biết đường xá, nhà cửa nơi đây, vì vậy đi mãi, đi mãi mà vẫn không tìm thấy đường vào…
Đúng vào lúc cậu đang nắm chặt hai tay, lưỡng lự không biết đi đường nào thì bỗng nhiên trong ngõ hẻm có một cái bóng lom khom bước ra, đó là chú Minh! Ông ta cúi đầu, hành vi mờ ám, chớp mắt đã biến mất trong những dãy nhà cỏ lụp xụp.
Ông ta không ở nhà hầu hạ lão phu nhân, chạy ra đây làm cái gì nhỉ? Cậu nghi ngờ đi theo chú Minh vào trong ngõ hẻm, lần mò tìm đường đi tiếp. Xem ra, ở đây có rất ít người sinh sống, cũng rất ít người qua lại. Tường, mái đều cũ kĩ và mục nát.
Cậu vừa đi vừa dừng lại quan sát, cho đến khi nghe thấy tiếng cười nham hiểm vang lên bên tai. Đó là âm thanh phát ra từ một bục cửa sổ thấp phía bên tay trái của cậu.
Xuất phát từ s