Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.

i khẽ, nụ cười này vẫn luôn hiện hữu trên khuôn mặt cô suốt từ lúc ra khỏi nhà hàng.
Chu Hàn tắt máy, quay đầu nhìn vào mắt Lâm Lệ, hơi buồn bực nói: “Buồn cười đến vậy sao, có thể khiến em cười cả dọc đường như thế.”
Chu Hàn cười nhạt, cũng không nói gì, nắm tay cô cứ tiếp tục đi như vậy.
Vừa tới đoạn giữa bãi sông thì thấy công viên Giang Tân, thật ra thì nơi này cũng không được tính là công viên gì cả, lúc trước chỗ này từng trải qua giai đoạn phồn hoa sầm uất, du khách muốn vào cửa đều phải mua vé. Nhưng rồi trải qua khoảng thời gian phát triển kinh tế, kiến thiết lại Giang thành, vì diện tích đất nhỏ và trang thiết bị khá thô sơ nên công viên này dần xuống dốc theo thời gian, cuối cùng thành phố quyết định hủy bỏ chính sách thu vé cửa và quản lý. Công viên như có sức sống mới, sáng sáng người già đến đây tập thể dục, buổi tối lại trở thành nơi lý tưởng cho nam nữ tới hẹn hò, vừa mang lại lợi ích kinh tế vừa có lợi ích thực tiễn, đương nhiên là vì không được trông nom đã lâu, hoa cỏ mọc dại lên lại càng tạo thêm tình thú cho mọi người.
Đứng ở cổng vào công viên, sắc mặt Lâm Lệ có chút mất tự nhiên quay đầu hỏi Chu Hàn: “Chúng ta, hay là chúng ta thôi đừng vào nữa”
Chu Hàn nhướng mi, hỏi: “Vì sao?’, nhìn một đôi nam nữ đang đi vào qua mặt họ, “Không phải nhiều cặp tình nhân đều thích vào đây sao?”
“Đó là người ta còn đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, chúng ta đâu có giống như vây?” Lâm Lệ nhỏ giọng nói, một tay mân mê góc áo, mũi giầy nhẹ nhàng đá vào mấy viên đá trên đất
Giọng của cô nhỏ đến mức chìm vào trong những âm thanh chung quanh, Chu Hàn không nghe thấy gì, cau mày hỏi: “Em nói gì cơ?”
Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn anh, cười cười: “Không có gì, không có gì”
Chu Hàn nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, không hỏi nhiều nữa, chỉ nói: “Vào thôi”. Nói xong, kéo tay cô đi vào trong công viên.
Lâm Lệ không biết làm sao, đành đi theo anh, nơi này quả thật rất nhiều người yêu nhau đều muốn đến, chẳng qua là vì cây cối rậm rạp quanh năm, lại không có người chuyên về chăm cây cảnh chú ý chăm sóc và chăm nom, cho nên cả công viên nhìn có vẻ ngổn ngang, nhưng mà chính những lộn xộn này lại đúng ý những đôi yêu nhau cuồng nhiệt, có những cây cối này che chắn thì những hành động thân mật nho nhỏ của các đôi tình nhân có thể tránh bị người khác bắt gặp.
Thật ra công viên Giang Tân này còn có một cái tên khác, là “công viên tình nhân”, lúc còn học đại học, cô và Trình Tường cũng đã từng đến, nụ hôn đầu của hai người cũng là trao cho nhau trong một lùm cây ở đây.
Sau khi tiến vào rồi Chu Hàn mới hiểu được chút ít vì sao lúc ở cổng vào thái độ của Lâm Lệ lại do dự và mất tự nhiên, ban đầu khi đi vào, anh cũng chưa phát hiện được bên trong có thiết bị hay trò chơi gì mới lạ có thể hấp dẫn nhiều đôi lứa đến vậy, nhưng tuy không thấy, dường như anh lại có thể nghe được một loại âm thanh rất mập mờ.
Hiểu được vì sao các đôi tình nhân lại thích cái công viên được coi như phế tích này, Chu Hàn quay đầu cười như không cười nhìn Lâm Lệ
Lâm Lệ tự nhiên cảm nhận được ánh mắt của anh trên đầu mình, cũng nghe được âm thanh mập mờ phát ra của những nụ hôn cuồng nhiệt của các đôi tình nhân quanh đó, cả người đột nhiên trở nên khô nóng, trên mặt nóng bỏng đến khó chịu, cúi đầu kéo tay Chu Hàn, nói: “Chúng ta, chúng ta đi thôi”. Nói xong gấp gáp muốn kéo anh đi ra khỏi công viên này.
Chu Hàn đứng bất động, nhìn cô cả người không được tự nhiên, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong tuyệt đẹp, tay dùng sức đem cô kéo vào lòng mình, cúi đầu nhẹ giọng nói bên tai cô: “Em nói xem chúng ta có nên thử một lần không?”
Lâm Lệ còn đang để tay trên ngực anh muốn đẩy anh ra, giãy dụa thoát khỏi cái ôm của anh, chợt nghe tiếng nói bên tai như vậy, bỗng ngừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh, anh, anh, nói cái gì?”
Chu Hàn cười, tay nhẹ nâng, sờ lên khóe môi cô đang hé ra, dịu dàng vỗ về khuôn mặt cô, da thịt thật là mịn màng, giống như đứa trẻ vậy, bóng loáng trắng trẻo như trứng gà bóc, cảm giác non mềm như có thể tan thành nước.
Lâm Lệ bị anh nhìn như vậy cảm giác thật ngượng ngùng, kéo tay anh xuống, nén lại nỗi ngượng ngùng đó, “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta về…”
Lời nói còn chưa có cơ hội ra đến miệng bởi Chu Hàn căn bản còn không để cô nói xong, liền giữ khuôn mặt cô, hôn một đường xuống, không cho Lâm Lệ một cơ hội để từ chối, vừa ngang ngược nhưng lại không làm mất đi sự dịu dàng
Lâm Lệ trợn trừng mắt nhìn, một lúc lâu sau mới có phản ứng lại, bị anh hôn môi thế này, trên mặt càng ngày càng nóng lại thêm thẹn thùng, theo bản năng lấy tay muốn đẩy anh ra.
Chu Hàn đương nhiên sẽ không cho cô cơ hội, một tay giữ gáy, một tay ôm chặt lấy thắt lưng của cô, trực tiếp hôn thật sau, trong nháy mắt dừng lại lấy hơi, còn không quên nỉ non dán trên môi cô: “Nhắm mắt lại”
Từ nỗi kinh ngạc lúc ban đầu, Lâm Lệ chậm rãi dần thích ứng với nụ hôn cuồng nhiệt đó, cơ thể như bị trúng mê dược, chậm dãi nhắm đôi mắt lại.
Thấy cô khép dần đôi mắt, khóe miệng Chu Hàn cười khẽ, cũng