Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.

không có buông đôi môi cô, xoay người một cái, nấp vào một cây đại thụ phía sau, giam cô trong lòng mình và cái cây, chuyên tâm hôn cô, trong lúc đó không khỏi suy nghĩ, không trách tại sao các đôi tình nhân lại muốn đến nơi này, quả là nơi thích hợp để làm việc a!
Lúc trở về, Lâm Lệ đi rất gấp, cắm đầu đi không thèm để ý đến Chu Hàn đang đi phía sau.
Mà đang ở phía sau, Chu Hàn trên mặt lúc này lộ ra ý cười, nhìn qua tâm tình quả nhiên không tồi.
“Lâm Lệ, đi chậm thôi”. Chu Hàn ở sau lưng gọi to, muốn cô dừng lại.
Nghe vậy quả nhiên Lâm Lệ ngừng bước chân, nhưng cũng không có ý muốn đứng lại, quay đầu hung hăng trừng mắt với anh một cái, xoay người chuẩn bị bước tiếp, nhưng cô cũng không chú ý đến phía trước mình có một đôi nam nữ đang đi lên gần tới bên cạnh, đột nhiên xoay người lại vừa lúc va phải cậu nam sinh đang tiến đến.
Bởi vì hoàn toàn không có phòng bị, va chạm làm cho Lâm Lệ mất thăng bằng ngã ra đằng sau, may mắn Chu Hàn tiến đến vừa kịp lúc, nhanh chóng đỡ lấy Lâm Lệ đang chuẩn bị ngã ra, ôm vào lòng, cúi đầu nhìn cô nhíu nhíu mày có chút trách cứ: “Lớn như vậy rồi mà đi còn không có nhìn đường sao?”
Lâm Lệ nhìn vào mắt anh, há mồm muốn phản bác, cuối cùng lại giận hờn quay đầu đi không thèm để ý đến anh.
Chu Hàn nhìn cô, ngẩng đầu lên nhìn người Lâm Lệ vừa đụng vào, vẻ mặt áy náy: “Thật xin lỗi, vợ tôi đi nhanh quá”. Đôi tình nhân thấy vậy, lắc lắc đầu: “Không sao, không có gì đâu”
Trước khi đi, nam sinh kia còn cố ý nhìn Lâm Lệ, cười cười ái muội cùng Chu Hàn nói: “phụ nữ là phải dỗ.”
Chu Hàn tươi cười, gật gật đầu: “Tôi biết”
Cậu nam sinh lại cười với Chu Hàn: “Chúc may mắn!”
Chờ đôi tình nhân kia đi khỏi, Chu Hàn cúi nhìn người đang trong lòng mình miệng vẫn còn lẩm bẩm, cười nói: “Vẫn còn giận sao?”
Lâm Lệ vẫn tiếp tục bĩu môi, không quay đầu, cũng không nói năng gì.
Chu Hàn sờ sờ cái mũi, nói: “Anh xin lỗi, là anh không tốt, không thấy rõ tình huống”
“Vốn là lỗi của anh mà”, Lâm Lệ hừ hừ nói
“Lúc đó, anh nào biết ở phía sau cái cây kia thế mà lại còn có một đôi tình nhân cũng đang hôn nồng nhiệt giống chúng ta chứ.” Chu Hàn nhỏ giọng nói thầm
Nghe vậy Lâm Lệ quay đầu, thở phì phì nhìn anh một hồi lâu rồi đẩy anh ra, không thèm quay đầu lại đi thẳng một mạch rời khỏi.
Nhìn bóng dáng của cô, Chu Hàn bật cười, lắc lắc đầu, nhanh chân đuổi kịp bước chân cô.



Gặp nhau ở bệnh viện


Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08


Buổi sáng tỉnh lại ở trong lòng Chu Hàn, trong nháy mắt như có ảo giác, Lâm Lệ cảm thấy cô và Chu Hàn dường như là hai người đã yêu nhau từ lâu, thế cho nên giờ phút này tỉnh lại phát hiện thân thể mình trần truồng nằm trong lòng anh cũng không hề không thích ứng chút nào.
Trợn tròn mắt nằm trong lòng Chu Hàn một lúc lâu, vì tránh cho khi Chu Hàn tỉnh dậy bốn mắt nhìn nhau lúng túng, Lâm Lệ chuẩn bị ngồi dậy.
Nhẹ nhàng chuyển cánh tay đang đặt trên thắt lưng mình ra, vén chăn lên vừa mới chuẩn bị xuống giường, một bàn tay lại quấn lên hông của cô, hơi dùng chút lực, trực tiếp kéo cô về lại lòng anh, phía sau lưng dán lên lồng ngực của anh, thậm chí cô có thể cảm giác được nhịp tim đập vững vàng mạnh mẽ trên người của anh.
“Ách, em muốn dậy.” Không quay đầu lại, Lâm Lệ nhẹ giọng nói.
Thị lực của mẹ Lâm hiện tại đã rất mơ hồ, ngay cả người đứng trước mặt bà, hiện tại cũng chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh mơ hồ, hoàn toàn nhìn không rõ mặt.
Nhìn mẹ Lâm như vậy, nhớ tới sự quan tâm và chăm sóc của bà dành cho mình, Lâm Lệ không khỏi đau lòng cho bà.
An Nhiên nói mắt của mẹ Lâm phải phẫu thuật cắt bỏ khối u mới có thể khôi phục được, nhưng mà tất cả mọi người đều biết phẫu thuật mở hộp sọ nguy hiểm như thế nào.
Nói chuyện với mẹ Lâm một lát, mẹ Lâm hơi mệt chút, Lâm Lệ đỡ bà nằm xuống, mà mình thì cùng An Nhiên vì tránh quấy rầy đến mẹ Lâm nghỉ ngơi trực tiếp ra khỏi phòng bệnh, ngồi ở trên băng ghế bên ngoài cửa phòng bệnh nói trò chuyện.
Liếc nhìn cánh cửa đóng chặt phía sau, lôi kéo tay của An Nhiên, Lâm Lệ có chút lo lắng hỏi: “Bác sĩ nói như thế nào, nhất định phải phẫu thuật sao?” Phẫu thuật mở hộp sọ, không nói đến tỷ lệ phẫu thuật thành công là bao nhiêu, coi như là phẫu thuật trăm phần trăm thành công, người bị mở hộp sọ cũng chịu đau khổ bao nhiêu.
“Nếu không phẫu thuật mở hộp sọ mẹ sẽ hoàn toàn bị mù, hơn nữa khối u sau này rời đi vị trí, vậy thì sẽ trực tiếp nguy hiểm đến tính mạng.” An Nhiên nói như thế, gần đây vì lo lắng chuyện của mẹ mình, trên mặt đều là mỏi mệt cùng tiều tụy.
Lâm Lệ ở trong lòng không tiếng động than nhẹ, kéo qua tay cô đặt lên đùi của mình, chỉ có thể an ủi nói: “Đừng lo lắng, người tốt như mẹ Lâm, nhất định không có việc gì.” Bọn họ không phải là bác sĩ, cũng không có phép màu nào có thể nói để mẹ Lâm khỏi là khỏi, hiện tại chỉ có thể cầu nguyện như vậy.
An Nhiên gật đầu, nhìn Lâm Lệ vẻ mặt có chút buồn khổ, thanh âm nghẹn ngào nói: “Ta biết, nhưng mà Lâm Lệ, ta vẫn không nhịn được lo lắng, mi n


Pair of Vintage Old School Fru