Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.

ói nếu như mẹ xảy ra chuyện gì, vậy phải làm thế nào?”
“Phi.” Lâm Lệ xuy miệng, nhìn An Nhiên chân thành nói: “Không có ngộ nhỡ, khẳng định không có chuyện gì, chớ tự mình hù dọa mình.” Đưa tay xoa xoa mặt cô ấy: “An tử, mi không vì mình thì cũng phải vì hai đứa nhỏ của ta trong bụng của mi mà suy nghĩ chứ, trên TV báo chí gì đó không phải đều nói phụ nữ có thai phải tránh tâm tình xúc động, hiện tại hỉ nộ ái ố của mi đều liên quan đến hai đứa nhỏ trong bụng, nếu như cả ngày vẻ mặt mi đều buồn đau sẽ khiến cho hai con trai của ta sau này sẽ mặt lạnh giống như Chu Hàn kia, ta so với mi còn gấp hơn.”
Nghe vậy, An Nhiên không nhịn được nhẹ bật cười, tức giận trắng mặt nhìn cô một cái nói: “Nói nhảm, nếu là con trai khẳng định giống Dịch Thừa nhà ta.”
“Đúng đúng đúng, giống Dịch Thừa của nhà mi.” Lâm Lệ cố ý chế nhạo cô, cố ý kéo hai chữ Dịch Thừa thật dài, cười đến có chút mập mờ, dùng bả vai phải đụng cô nói: “Đến lúc đó sinh con trai giống như Tô Dịch Thừa nhà mi, tốt nhất giống như tiểu hồ ly, nơi nơi đi lừa gạt con gái nhà người ta đi.” Nhìn nhìn Tô Dịch Thừa người ta, lúc này mới bao lâu, chẳng những bắt được người của An Nhiên, liền ngay cả trái tim đóng băng sáu năm kia của cô cũng được hâm nóng, nhìn An Nhiên hiện tại, nơi nào còn cho phép người khác nói nửa câu không đúng về chồng của cô ấy chứ. Thủ đoạn cao minh như thế, làm cho người ta bất tri bất giác đã mất cả người và tâm, người như vậy nói anh ta là hồ ly xảo trá, nơi nào nói sai chứ.
Nhìn cô một cái, An Nhiên có chút dở khóc dở cười nói: “Dịch Thừa anh ấy có phải đắc tội mi ở chỗ nào hay không nha, làm sao ta cảm thấy mi giống như không muốn gặp anh ấy vậy?”
Lâm Lệ xoay người tựa vào trên vách tường, chỉ miễn cưỡng nói: “Anh ta có đắc tội với ta hay không chẳng sao cả, nếu như anh ta khiến cho mi thương tâm khổ sở ta mới không buông tha cho anh ta.” Cô mới bất kể anh là ai, làm quan cũng tốt làm nông dân cũng được, điều cô quan tâm là anh ta có thể cho Anh Nhiên hạnh phúc hay không, những cái khác đều không quan trọng
Nhìn Lâm Lệ, khóe miệng An Nhiên cong lên, trong lòng có loại cảm động cùng ấm áp không nói ra, thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể dùng một câu biểu đạt: “Lâm Lệ, cám ơn mi.” Bạn bè của cô không nhiều lắm, nhưng mà có Lâm Lệ như vậy là đủ rồi, không còn gì tiếc nuối nữa.
Ánh mắt Lâm Lệ quét qua cô, tức giận nói: “dở hơi.”
Hai người cứ ngồi ở trên ghế dài như vậy, dựa vào vách tường tuyết trắng kia, cho dù không nói lời nào hai người cũng không cảm thấy lúng túng.
Nhưng mà An Nhiên đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Lệ hỏi: “Lâm Lệ, mi cùng Chu Hàn gần đây như thế nào?” Vừa rồi hình như cô nghe thấy Lâm Lệ nhắc tới Chu Hàn, nói tự nhiên như vậy.
Lâm Lệ sửng sốt, hơi có chút xấu hổ, hai mắt đen to chuyển lòng vòng, cuối cùng lựa chọn giấu diếm, chỉ nói qua loa: “Không có, không có gì, còn không như thế, có thể như thế nào chứ?” Cô không biết mình cùng Chu Hàn có thể có kết quả hay không, mặc dù hiện tại hết thảy xem ra cũng rất thuận lợi, nhưng mà ai có thể biết sau này như thế nào, thay vì đến lúc đó để cho An Nhiên quan tâm khổ sở vì mình, còn không bằng vừa bắt đầu liền lựa chọn không nói cho cô ấy.
An Nhiên nhìn cô, ánh mắt soi mói giống như muốn từ trên mặt của cô nhìn xem có đầu mối gì xảy ra, híp híp mắt, hỏi dò: “Lâm Lệ, không phải mi gạt ta cái gì chứ?”
Trong lòng Lâm Lệ hơi có chút chột dạ, liếc mắt đi cố ý không nhìn tới cô ấy, chỉ cười nói: “Ta gạt ai cũng có thể, còn có thể gạt mi sao, thật không có chuyện gì, sống chung hòa bình, không có chiến hỏa không có khói thuốc súng.”
“Ta thấy thế nào cũng không giống a.” An Nhiên vẫn còn hoài nghi, lúc Lâm Lệ mới vừa nói tới Chu Hàn nói cũng quá tự nhiên rồi, hoàn toàn không có một chút cảm giác cố ý, không phải chân chính đem một người để ở trong lòng, cô có thể nói được tự nhiên như vậy sao?
“Mi nhìn ra cái gì nha, mi còn có thể xem tướng sao?” Lâm Lệ cười, nói: “Đừng có đoán mò nữa, ta và Chu Hàn như bây giờ cũng rất tốt, nhắc tới cũng khôi hài, hai người cho là có kinh nghiệm không sai biệt lắm, về mặt sinh hoạt thế nhưng cũng có thể sinh ra ăn ý tương đối, mi nói hay không.”
An Nhiên nhìn cô, cũng không nói chuyện, tựa hồ là đang xác nhận độ tin cậy những lời Lâm Lệ nói.
Thấy cô ấy không tin, Lâm Lệ khẽ thở dài một tiếng, nhìn cô hỏi: “An Tử, mi cảm thấy tình huống của ta và Chu Hàn như thế, còn thật có thể ôm mong đợi gì đối với tình yêu sao?”
Nghe vậy, An Nhiên nhìn Lâm Lệ, lại bắt đầu có chút không xác định được, đúng vậy, Lâm Lệ và Chu Hàn có kinh nghiệm giống nhau, hai người đều yêu thương một người không đáng đến hơn mười năm, nếu phải rút ra khỏi cuộc tình sâu sắc này, không phải là chuyện dễ dàng.
Không phải là không có khả năng, nhưng mà sợ rằng cần phải có nhiều thời gian hơn.
“Lâm Lệ, ta không muốn nói cái gì khác, giống như mi hi vọng ta hạnh phúc vậy, ta cũng vậy hi vọng mi có thể hạnh phúc, ta không biết ai có thể cho mi hạnh phúc, nhưng mà người kia khẳng định không phải là Trình Tường