Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.

tự hỏi ngược lại mình, giống như đã hạ quyết định buông xuống, vậy còn gặp mặt lần cuối còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Cứ như vậy, anh chần chờ, ngồi ở trên ghế đá bên cạnh bồn hoa của bệnh viện, chậm chạp không đi tới, cho đến lúc Lâm Lệ xuất hiện kêu anh.
Lâm Lệ nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng mới châm chước nói: “Em hiểu, có một số việc luôn cần phải thời gian.” Cô tin tưởng anh muốn quyết tâm thật sự buông bỏ Lăng Nhiễm, nhưng mà cũng hiểu được quá trình để xuống này cần phải có thời gian, hoặc nhiều hoặc ít, hoặc dài hoặc ngắn.
Chu Hàn không nói thêm gì nữa, đưa tay khởi động xe rời đi.
Lâm Lệ cũng không nói thêm gì nữa, nhìn mắt anh, một lần nữa quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa xe vụt qua cực nhanh.
Không khí trong xe an tĩnh có chút quỷ dị, dọc theo đường đi hai người đều không nói lời gì.
Xe chậm rãi dừng lại ở bãi đậu xe dưới cao ốc, lúc Lâm Lệ đưa tay mở cửa chuẩn bị đi xuống, Chu Hàn một bên đột nhiên mở miệng hỏi: “Mới vừa rồi tại sao đi bệnh viện, thân thể không thoải mái sao?”
Tay Lâm Lệ nắm cần cửa chần chờ, lắc đầu nói: “Không có, mẹ của An Nhiên thân thể không tốt phải nhập viện, cho nên em đi qua xem một chút.”
Nghe vậy, Chu Hàn hiểu rõ gật đầu, không hỏi gì thêm, trực tiếp mở cửa xuống xe.
Hai người một trước một sau đi tới thang máy, lúc đang đợi thang máy điện thoại di động của Chu Hàn vang lên, là bên kia cơ quan đại viện gọi điện thoại tới, cầm lấy điện thoại di động nhìn một lúc lâu, cuối cùng đưa tay nhấc máy: “A lô.”
“A Hàn, con đi công tác trở về chưa?”
Cuộc gọi này là mẹ Chu gọi tới, cả hoàn cảnh quá mức an tĩnh, quanh thân một chút tiếng vang cũng không có, cho nên Lâm Lệ có thể rõ ràng nghe được tiếng mẹ Chu nói không sót một chút.
“Đã trở lại.” Chu Hàn trả lời, thanh âm ôn hoà, không nhẹ không nặng, bình thản không có có một tia phập phồng gợn sóng.
Mẹ Chu bên kia điện thoại hơi dừng lại một chút nói: “Chuyện Lăng Nhiễm con cũng biết đi, đứa nhỏ bị mẹ nhận lấy Lâm Lệ có nói với con không.”
“Dạ.” Chu Hàn đáp lại, thanh âm đạm như cũ giống như cũng chuyện anh đang nói không phải là chuyện của mình.
“Ai, con đứa nhỏ này như thế nào…” Mẹ Chu muốn nói cái gì, nhưng nói đến khóe miệng cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ nghe thấy bên kia điện thoại khẽ thở dài một tiếng nói: “Hai ngày nay Tiểu Bân bị cảm một chút, nếu trở lại buổi tối tới đây đi, đứa nhỏ nhớ con, lúc ngủ cũng luôn gọi ba ba.”
Chu Hàn trầm mặc một lát rồi nói: “Không qua được rồi, con ở bên công ty, còn có chuyện chưa xử lý xong.”
“Công việc, công việc, trong lòng con, trong mắt con tất cả đều là công việc. Đứa nhỏ kia là của con, là ruột là xương thịt của con, chẳng lẽ so với những công việc kia thì không quan trọng bằng sao?” Cảm xúc của mẹ Chu bên kia điện thoại có chút kích động, tức giận nói: “Chu Hàn, con chừng nào trở nên máu lạnh như vậy? Ban đầu con vì Lăng Nhiễm cái gì cũng đều không để ý, mẹ không biết con cùng Lăng Nhiễm đến tột cùng đã xảy ra những chuyện gì rồi tách ra, nhưng mà Tiểu Bân dù sao cũng là con trai của con, cho dù trong lúc con cùng Lăng Nhiễm có cái gì, con cũng không nên đem không thoải mái đổ ở trên người Tiểu Bân.”
Nhìn trên vách tường hiển thị lên tầng lầu của thang máy, Chu Hàn chỉ nói: “Con không có.”
“Con có hay không trong lòng tự mình biết.” Mẹ Chu nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại.
Cầm lại điện thoại, Chu Hàn ngó chừng màn hình hồi lâu, cuối cùng đưa điện thoại di động bỏ vào trong túi áo.
“Đinh!” thang máy đinh một tiếng đã tới, người từ bên trong thang máy đi ra ngoài.
Đợi người từ trong thang máy lục tục tất cả đều đi ra ngoài, cuối cùng thang máy trống không một lúc lâu, cũng không thấy Chu Hàn cùng Lâm Lệ đi vào.
Hai người đứng ở cửa thang máy một lúc lâu, Lâm Lệ cuối cùng mở miệng nói: “Cái kia… Nếu không em đi qua xem đứa nhỏ một chút đi.”
“Không cần.” Chu Hàn cự tuyệt, đưa tay một lần nữa ấn thang máy mở ra.
Lâm Lệ nhìn anh, cuối cùng có chút không nhịn được mở miệng: “Chu Hàn, Tiểu Bân bé dù sao cũng là con của anh.”
Nghe tiếng, Chu Hàn mạnh mẽ xoay đầu lại, tâm tình hơi có chút kích động nói: “Có phải con trai của tôi hay không các người cũng không biết gì hết.”
Lâm Lệ ngẩn ra, bị cảm xúc của anh đột nhiên xảy ra hù tới, một lúc lâu có chút nói không ra lời.
Chu Hàn có chút đau đớn nhắm lại mắt, hai tay bên hông nắm thật chặt, tựa hồ là cố gắng áp chế cảm xúc cuồn cuộn trong nội tâm kia.
Qua một lúc lâu, lúc này mới mở mắt ra, nhìn Lâm Lệ chỉ nhẹ giọng nói một câu: “Em lên trước đi.” Nói xong trực tiếp lướt qua Lâm Lệ một lần nữa đi về phía bãi đậu xe.
Lâm Lệ nhìn bóng lưng của anh biến mất ở chỗ rẽ đi ra, cuối cùng than nhẹ lắc đầu, một lần nữa nhấn thang máy.
Lâm Lệ cũng không biết Chu Hàn là đi cơ quan đại viện hay là đi chỗ nào, Lâm Lệ một mình lên lầu từng muốn lái xe trực tiếp đi đến đại viện nhìn tình huống của Tiểu Bân một chút, cuối cùng vẫn là bỏ qua, nói cho cùng thật ra thì lấy thân phận của cô hiện tại, cô cũng không có tư cách đi quan tâm đứa nhỏ hoặc là những việc