Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

ao? Nào, để tôi xem.” Đơn thuốc và bệnh án trong tay cô bị rút nhẹ.
Đàm Bân ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt hình như đã từng gặp, nhưng quả thực không thể nhớ ra nổi đã gặp ở đâu.
“Anh là…”
“Hi, tôi sống ở khu hoa viên XX, thi thoảng nhìn thấy cô chạy bộ vào buổi sáng.” Người đó đưa tay đỡ lấy tay cô. “Quên rồi sao? Chủ nhân của Tom và Jerry đây…”
Tom và Jerry, hai con chó lông vàng đó. Ấn tượng của Đàm Bân đối với bọn chúng còn sâu đậm hơn đối với chủ nhân của chúng. Cô cười gượng gạo, chào hỏi một câu.
“Cô ngồi xuống, đưa đơn thuốc cho tôi, tôi đi lấy thuốc giúp cô.”
“Vậy thì phiền anh rồi, cảm ơn nhiều!” Đàm Bân không từ chối, bởi vì thực ra cô không gắng gượng được nữa.
Quá mệt, quá khó chịu, cô muốn tìm một nơi để đặt lưng xuống, ngủ một giấc.
Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy người đàn ông đó đang nói chuyện với mình, sau đó tay của anh ta chạm vào trán cô, tiếp theo cô thấy người mình bỗng nhẹ bẫng, hình như có người bế cô lên.
“Phòng truyền dịch còn giường trống không? Ở đây có người bị sốt cao.”
Lưng cô cuối cùng cũng được đặt xuống một nơi nào đó, một cảm giác thoải mái, dễ chịu khó nói thành lời. Đàm Bân liền thả lỏng cơ thể.
Bên tai hình như có tiếng người đang nói chuyện: “Bác sĩ Cao, đây là bạn anh à?”
“Vâng, cũng có thể coi là bạn.”
Cô thấy mu bàn tay hơi lạnh, sau đó một cảm giác đau nhói khiến cô tỉnh giấc, cố gắng mở mắt ra.
Y tá điều chỉnh tốc độ chảy của bình chuyền dịch, sau đó cúi xuống dặn dò: “Cô tự để ý nhé, khi nào chảy hết thì nhấn chuông gọi y tá”
Đàm Bân “ừm” một tiếng.
Bác sĩ Cao mà cô y tá nhắc đến đang đứng bên giường bệnh, hai tay đút trong túi áo blouse trắng, nhìn cô như đang suy nghĩ điều gì đó.
Y tá nói: “Bác sĩ Cao, anh dám ngang nhiên lạm quyền như thế, không sợ bị cắt tiền thưởng cuối năm sao?”
Bác sĩ Cao mỉm cười, không nói gì. Đợi khi y tá đi ra, anh cúi người hỏi Đàm Bân: “Đúng là cô đến đây một mình?”
Đàm Bân gật gật đầu.
“Xem ra nhiệt độ cơ thể trong một chốc một lát không thể hạ được, lát nữa cô về nhà thế nào đây? Có cần gọi điện cho chồng hoặc người thân của cô không?” Anh chàng bác sĩ lo lắng.
Đàm Bân cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, cô móc điện thoại ra, định làm phiên Văn Hiểu Tuệ.
Màn hình điện thoại lại chỉ toàn một màu đen.
“Hết pin rồi?”
Đàm Bân mệt mỏi nhắm mắt lại, cố gắng cử động cằm.
“Đọc cho tôi số điện thoại, tôi đến phòng trực ban gọi giúp cô.”
Số điện thoại? Đàm Bân nhíu mày. Trí nhớ thường ngày cô đều để ở trong điện thoại và máy tính, đột nhiên bị hỏi đến, đầu óc cô đột nhiên trống rỗng. Ánh đèn trước mặt càng lúc càng tối, ý thức cũng càng trở nên mơ hồ. Nhưng sâu trong tiềm thức vẫn còn chút tri giác. Hình ảnh trước đây lại xuất hiện trước mắt cô.
Anh nói: “Trên này có số điện thoại của tôi, ngày nào đó cô không có tiệc tùng muốn tìm người ăn một bữa cơm, lúc nào cũng có thể call cho tôi. Đây có được tính là thành ý không?”
Số điện thoại này lại không có trong danh bạ. Cô cố ý không lưu vào điện thoại, chỉ vì để mỗi lần ấn những con số đó, lòng cô lại háo hức chờ đợi, tim đập rộn ràng.
Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê, cô chỉ có thể nhớ ra số điện thoại này.
Không biết bao lâu sau cô mới có thể mở mắt ra, trước mắt cô là một trần nhà lạ lẫm.
Đàm Bân ngoảnh đầu nhìn tấm rèm hoa trắng ở cửa sổ bị kéo ra một nửa, ánh nắng xuyên qua lớp vải mỏng, chiếu xuống nền nhà.
Một người ngồi trên ghế bên cạnh giường, tay chống vào má, hình như đang ngủ gật, quần áo nhăn nhúm.
Cô thử gọi một tiếng: “Trình Duệ Mẫn?”
Anh không có bất kỳ phản ứng nào. Cô liền đặt tay lên đùi anh.
Người anh nóng rực giống như chiếc bàn là, toàn thân run lên, tay buông thõng. Quả nhiên là Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân nhìn thấy trên cằm anh lún phún những cọng râu đen nhánh, đôi mắt hơi trĩu xuống.
Xem ra anh đã thức cả đêm.
“Em khát, muốn uống nước.” Giọng cô hơi nghẹn lại.
Trình Duệ Mẫn lấy một cốc nước, mang đến cho cô.
Khi nằm xuống, Đàm Bân mới thấy hoàn hồn, mắt cô đảo đi đảo lại nhìn toàn bộ căn phòng.
Trong phòng được trang trí bởi hai màu đen trắng, rất hiếm gặp, bởi căn phòng khá rộng nên không cảm thấy kỳ lạ, ngược lại lại thấy tương đối độc đáo. Bức tường phía đầu giường được dán giấy, đó là một bức tranh thủy mặc vẽ những dây leo chằng chịt rủ xuống tường.
Cô ngửa mặt lên hỏi: “Đây là gì thế?”


Disneyland 1972 Love the old s