pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.

Hoa tử đằng.” Trình Duệ Mẫn ngồi trước mặt cô, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Có phải em sốt đến lú lẫn rồi không?”
Giọng của Trình Duệ Mẫn rất nhẹ nhàng: “Không phải lú lẫn, mà là sốt đến phát ngốc. Hôm qua nhận được điện thoại, anh còn tưởng gặp phải tên lừa đảo, sau đó nghe thấy tên em nên vẫn cứ liều đến, khi nhìn thấy em, anh giật mình. Ôi chao, sốt hơn bốn mươi độ mà một mình đến bệnh viện, em nói xem như thế có ngốc không?”
Đàm Bân thở nhẹ một cái. “Vì sao mỗi lần em dính đen đủi đều gặp được anh thế?”
“Đúng thế, anh cũng không hiểu.” Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Nhưng mà nợ em có một cốc cà phê, sao lãi suất lại cao thế này? Nghĩ đi nghĩ lại, anh nhận ra đây chính là một vụ làm ăn thua lỗ, anh vẫn đang phải trả nợ.”
Đàm Bân trợn mắt nhìn anh. “Đầu tư luôn gắn liền với rủi ro, nhà đầu tư phải hết sức cẩn trọng. Anh phải sớm biết điều đó mới đúng chứ!”
“Quá muộn rồi.” Trình Duệ Mẫn đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc trước mặt cô. “Đã bị lún sâu rồi, cho dù bây giờ có tiếp tục đầu tư cũng không thu lại được nữa.” Anh nói đầy ẩn ý.
Đàm Bân đưa mắt nhìn đi chỗ khác, cảm thấy trong lòng vô cùng nhẹ nhõm.
Liệu một con bướm vỗ cánh ở Brasil có thể gây ra cơn lốc ở Texas[2'>? Bắt đầu từ một cốc cà phê dẫn đến ngày hôm nay cũng không phải là điều mà ban đầu cô có thể tưởng tượng ra.
[2'> Hiệu ứng cánh bướm: cụm từ dùng để mô tả khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ đối với điều kiện gốc.
Mặc dù một phần công việc hằng ngày của cô là dự tính mục tiêu của một, ba hoặc năm năm sau, nhưng cô lại không thể dự đoán được hướng xu hướng tâm lý của khách hàng. Trình Duệ Mẫn là người giúp cô làm việc này. Có một số điều không cần nói quá rõ ràng, bản thân hai người đều hiểu. Nhưng vỏ bọc này luôn được giữ nguyên vẹn, không ai dám chọc thủng nó.
Ai tiết lộ điểm mấu chốt của bản thân trước thì người đó là người chịu thua. Đây là quy ước của đàm phán thương mại. Trong chuyện tình cảm cũng vậy.
Trong lúc cô đang suy tư, chợt có tiếng gõ cửa, một phụ nữ trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi bê hai bát cháo và thức ăn bước vào.
Đàm Bân đã từng gặp chị ta, người giúp việc có giọng nói sang sảng, vì thế cô cũng khẽ mỉm cười.
Giọng chị ta vẫn sang sảng như thế: “Cô đói chưa? Tiểu Trình nói hôm nay cô chỉ có thể ăn được cháo trắng và dưa chua, cô gắng ăn nhé, đợi ngày mai tôi sẽ làm mấy món xào cho cô.”
Đàm Bân đang đo nhiệt độ, không tiện duỗi tay ra, chỉ nghiêng nghiêng đầu về phía chiếc tủ bên giường, nói: “Cảm ơn chị, lát nữa tôi ăn.”
Đợi cô ta đi ra, Đàm Bân chợt nhớ tới một chuyện. “Hôm nay là thứ mấy?”
“Thứ Bảy.”
“Ồ, đúng rồi, tuần này chỉ có bốn ngày làm việc. Đúng là lú lẫn thật rồi, suýt nữa thì gọi điện xin nghỉ phép.”
Trình Duệ Mẫn bảo cô lấy nhiệt kế ra, anh đưa lên ánh điện xem, không nói gì.
“Bao nhiêu độ?” Đàm Bân hỏi.
“Ba mươi tám phẩy hai độ.”
Đàm Bân thở phào, chắp hai tay lại. “Thiên linh linh địa linh linh, vẫn còn may. Tối qua em còn tưởng mình sắp chết, hai mươi năm qua em chưa bao giờ sốt cao như vậy.”
Trình Duệ Mẫn tựa vào giường, nhìn cô như muốn nói điều gì.
Đàm Bân đợi anh lên tiếng.
Anh lại cúi đầu cười cười, tóc mái lòa xòa, che cả trán.
Đàm Bân liếc anh. “Không nói thì thôi.”
“Không có gì.” Trình Duệ Mẫn chỉ cười. “Anh thật sự bái phục em, sức sống thật mãnh liệt, sốt đến mức này mà còn vui đùa như vậy. Được, em tự ăn cháo đi, anh ra ngoài một lát. Nếu em thấy chán thì bảo chị Lý tìm mấy quyển sách cho em đọc nhé!”
Chị giúp việc mang nước vào, nhân tiện mang cả một tập tạp chí.
Đàm Bân lật giở một hồi, đều là tuần báo thương mại, nhìn đã thấy mệt, liền vứt sang một bên.
Chị ta vừa lau bụi trên các vật dụng vừa nói chuyện với cô, câu được câu chăng.
Đàm Bân chán nản hỏi: “Bao giờ thì anh ấy quay lại?”
“Ai? Cô nói Tiểu Trình à? Cậu ấy ở phòng bên cạnh. Cả đêm cậu ấy không ngủ, vừa ăn một chút liền nôn ra cả, nói đầu óc choáng váng, vừa mới nằm nghỉ.”
Đàm Bân ngồi bật dậy.
Chị ta chạy đến giữ cô lại. “Cô định làm gì vậy? Nằm xuống, nằm xuống, cậu ấy không sao, để cậu ấy nằm ngủ một giấc sẽ ổn thôi.”
Đàm Bân nhớ ra anh mới xuất viện không lâu, trong lòng thấy áy náy.
Sau chị giúp việc ra ngoài, căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng máu của cô đang chảy trong huyết quản của mình.
Đàm Bân lại mơ mơ màn