XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.

g màng ngủ thiếp đi, sau đó bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Ánh nắng trên sàn đã thay đổi góc độ, có lẽ bây giờ đã là một giờ chiều.
Phòng bên có người đang nói chuyện điện thoại, cách một vách tường nên nghe không rõ lắm, nhưng đích thực là tiếng của Trình Duệ Mẫn, anh chỉ mới ngủ được hơn ba tiếng.
Đàm Bân căng tai lắng nghe, quả thực không thể nằm được nữa, cô trở mình ngồi dậy. Đôi chân mỏi rã rời, cô bám vào tường, chầm chậm đi ra.
Cửa phòng bên cạnh chỉ khép hờ, hiếm khi nghe thấy tiếng anh nói chuyện rất lớn, anh nói bằng tiếng Anh: “Đương nhiên tôi biết, nhưng xin lỗi, tôi không thể không nhắc nhở anh, đây là Trung Quốc, có quy tắc thị trường đặc thù, vấn đề chúng tôi phải đối mặt bây giờ là tồn tại, sau đó mới là phát triển…”
Liên quan đến bí mật doanh nghiệp của người khác, Đàm Bân cảm thấy không nên nghe, liền nhẹ nhàng trở về phòng.
Cô trốn trong nhà vệ sinh, xả nước ấm lên mặt.
Cô muốn tìm kem dưỡng da nhưng tìm mãi mà không thấy.
Màu sắc chủ đạo trong phòng vệ sinh này cũng là hai màu đen trắng, nhìn giống với một phòng mẫu trong tạp chí nhà ở. Trên kệ chỉ đặt một vài đồ trông khá đơn giản, xà phòng tắm, kem cạo râu và hai lọ kem dưỡng da nam.
Cuối cùng cô đành bóp một ít kem dưỡng da nam, bôi lên mặt.
Cô nói thầm, phải mau chóng về nhà thôi.
Sau khi chải tóc. buộc lại, cảm thấy trong người sảng khoái hơn, cô liền mở cửa, ra khỏi phòng vệ sinh.
Căn biệt thự đã yên tĩnh trở lại, cô bước đến phòng bên cạnh, đứng chôn chân ngoài cửa.
Đây là một căn phòng khá rộng, bốn bức tường bao quanh đều là những tủ sách cao chạm trần. Ở giữa căn phòng bày một bộ sofa kiểu Mỹ.
Trình Duệ Mẫn đang nằm trên sofa, một tay đặt trên trán, một tay buông thõng, có vẻ đang ngủ say.
Trên mặt anh vẫn lưu lại vẻ tức giận, điện thoại vứt trên thảm trải.
Đàm Bân ngẩn ngơ nhìn anh một lát rồi rón rén đi vào, nhặt điện thoại lên, để sang một bên.
Tiếng động nhỏ vẫn khiến Trình Duệ Mẫn thức giấc, anh mở mắt định ngồi dậy thì Đàm Bân giữ anh lại. “Đừng động đậy.”
Tạm thời Trình Duệ Mẫn không dậy được, nhấc đầu lên là lại choáng váng.
Cô ngồi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh rất lâu, đưa tay vuốt hàng lông mày rậm rạp của anh. “Duệ Mẫn, anh cần phải có một kỳ nghỉ dài. Nếu sợi dây bị căng quá, sớm muộn cũng sẽ đứt.”
Trình Duệ Mẫn nghiêng đầu nhìn cô, không nói gì.
“Một ông chủ như anh đã làm việc quá mệt mỏi rồi, cũng phải bắt nhân viên của anh làm hết chức trách của họ đi chứ, anh vắt kiệt sức lực của bản thân làm gì?”
Trình Duệ Mẫn bật cười. “Em nói không sai, nhưng em lại quên mất một điều kiện tiên quyết vô cùng quan trọng. Anh cũng có sếp, nếu sếp của anh cũng nghĩ như em thì sao?”
Đàm Bân nghe câu nói này của anh, không biết trả lời sao.
Trình Duệ Mẫn hơi nhổm dậy. “Đàm Bân.”
“Sao cơ?”
“Qua đây, nằm với anh một lát.”
Đàm Bân cúi xuống, cắn môi, không nói gì, trong lòng đấu tranh dữ dội.
“Đàm Bân?” Trong giọng nói có ý thỉnh cầu.
Nhìn cặp mắt thâm quầng của anh, Đàm Bân mềm lòng, chậm rãi nằm cạnh anh, hai tay để hai bên người một cách nghiêm túc.
May mà chiếc sofa kiểu Mỹ rất rộng rãi, mềm mại, hai người lớn nằm sát nhau mà không hề cảm thấy chật chội.
Trình Duệ Mẫn ngẩng lên nhìn cô. “Em căng thẳng thế làm gì, sợ anh làm chuyện gì không đứng đắn sao?”
Đàm Bân nhắm mắt lại. “Em không sợ anh, em sợ em không kiềm chế được, sẽ không đứng đắn với anh.”
Vậy là hoàn toàn có thể biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Anh thở nhẹ, mỉm cười một cái, xoay người ôm chặt lấy cô. Mặt anh và mặt cô đều nóng ran.
Đàm Bân hơi cựa quậy, lại bị ôm chặt hơn, vì thế cô không cựa quậy nữa. Bốn phía giống như một hồ nước vây lấy người cô, vẫn là mùi cơ thể anh.
Sau đó hồi lâu, anh cúi đầu hôn cô, đôi môi mềm mại, ấm áp mang chút cảm giác mát mẻ đang nhẹ nhàng di chuyển trên môi cô.
Trong phòng nghe rõ tiếng tích tắc của đồng hồ, còn có tiếng thở của hai người. Đàm Bân nghe rõ nhịp đập của trái tim mình, giống như tiếng trống, càng lúc càng nhanh.
“Đàm Bân!” Cuối cùng anh cũng nói nhỏ bên tai cô: “Cho anh một cơ hộ nhé!… Hãy cho anh một cơ hội công bằng, anh không muốn buông em ra.”
Qua chuyện xảy ra lần trước, một tên ngốc cũng có thể hiểu được mối quan hệ giữa cô và bạn trai đang có vấn đề.
Căn phòng yên tĩnh như vậy, tối tăm như vậy, ngoài ánh mắt của anh, cô không nhìn thấy bất cứ