Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

thứ gì khác. Đôi mắt anh rất gần cô, đen mà sâu, phản chiếu rõ ràng hình ảnh của cô.
“Để em giải quyết chuyện của em trước đã.” Đàm Bân quay mặt đi, giọng nói hơi nghẹn lại. “Xin lỗi, hãy cho em thời gian.”
Trình Duệ Mẫn nhìn cô chăm chú hồi lâu, cuối cùng buông tay ra. “Anh hiểu rồi, anh sẽ đợi.”
Con người và mọi chuyện trong quá khứ đều đã có nền tảng kỷ niệm suốt hai năm, giờ phải từ bỏ cũng khó tránh khỏi nỗi đau đớn như bị xẻ thịt lột da.
Đàm Bân ngồi dậy. “Em muốn về nhà.”
“Em vẫn đang sốt đó.”
“Hôm qua điện thoại hết pin, em phải về sạc, sợ để lỡ việc gì đó.” Cô cố gắng tìm một lý do.
“Em về thì ai chăm sóc em?”
“Em có bạn.”
Trình Duệ Mẫn im lặng, một lát sau nói: “Được, anh đưa em về.”
Sau khi ngủ tiếp hai tiếng, anh không để ý đến sự phản đối của Đàm Bân, kiên quyết lái xe đưa cô về.
Trên đường, hai người đều cố gắng duy trì không khí thoải mái, Đàm Bân kể cho anh nghe chuyện xảy ra ngày hôm qua.
“Chỉ vì chuyện này thôi sao?” Nhân lúc đèn đỏ, Trình Duệ Mẫn đưa tay khẽ véo má cô. “Những chuyện em trải qua quả thực quá ít, cử trải qua mấy lần em sẽ quen thôi.”
Đàm Bân bị đả kích liền đẩy tay anh ra, “hừm” một tiếng. “Anh, một chút đồng cảm cũng không có!”
Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Anh nhớ có một người, lúc vừa mới thăng chức, dường như căm ghét đến tận xương tủy chuyện phân chia quyền lực, bây giờ thì người đó cũng học theo người ta rồi.”
“Lúc đó thật sự là còn quá ngây thơ.” Đàm Bân hơi đỏ mặt. “Tối hôm kia, em nghĩ đi nghĩ lại, đã không thể hoàn toàn tín nhiệm họ, bản thân lại không thể ngày ngày trông chừng họ, chỉ có một cách duy nhất là để bọn họ tự kiểm soát. Anh có cách nào hay hơn không?”
“Nhất thời anh không nghĩ ra, coi như đó là một kế tạm thời đi. Nhưng rất tiếc, cách này luôn phải hy sinh lợi ích của công ty.”
“Chuyện gì cũng có cái giá của nó. Cuối cùng em cũng đã hiểu, thế nào gọi là biết rõ không thể làm nhưng vẫn cứ phải làm.”
“Đúng vậy, chỉ khi nào lên tới một vị trí tương ứng thì mới biết những khó khăn ở vị trí đó.” Trong lời nói của Trình Duệ Mẫn có rất nhiều cảm xúc. Giống như bây giờ anh mới thực sự lý giải được, sự đọ sức giữa phạm vi toàn cầu với khu vực Trung Quốc mãi mãi gian khổ thế nào. Nếu thời gian có thể quay lại, mối quan hệ của anh với Lưu Bỉnh Khang ở MPL cũng sẽ không thể như nước với lửa như vậy.
Lại nhắc đến Phương Phương, thần sắc của Đàm Bân có chút gì đó không vui.
Trình Duệ Mẫn hơi nhíu mày suy nghĩ. “Nếu không có chỗ nào tốt hơn, hãy nói cô ấy gửi một bản CV qua mail, chỗ anh vẫn còn tuyển trợ lý thị trường.”
Đàm Bân rất bất ngờ. “Em không có ý đó, không muốn làm anh khó xử.”
Trình Duệ Mẫn vẫn mỉm cười. “Anh vẫn chưa đến nỗi công tư bất phân, nếu không thì đã bất chấp thủ đoạn lừa em lâu rồi.”
Đàm Bân lườm anh một cái, thầm nghĩ lần trước ở Đường Cô, offer mà anh cứ đưa ra đó rốt cuộc là chuyện gì?
Trình Duệ Mẫn chỉ chú tâm lái xe, biểu hiện trên gương mặt không hề thay đổi. “Nói ra thì rất mâu thuẫn, người đã từng vấp ngã rồi lại đứng dậy luôn có đánh giá tương đối khách quan về bản thân, rất sáng suốt và thực tế. Nhưng anh không hề hy vọng em sẽ rơi vào cảnh ngộ đó, bị ép buộc phải đối diện với chính mình, đó là một điều rất tàn nhẫn, anh thích nhìn dáng vẻ hăng hái, hăm hở, dương dương tự đắc của em hơn.”
Đàm Bân nhướn mày. “Em luôn tỏ ra rất khiêm tốn, có dương dương tự đắc bao giờ đâu!”
“Xem này, lời nói bộc lộ bản chất rồi. Em trong mắt người khác và em trong mắt mình luôn có một khoảng cách.”
“Xì.” Đàm Bân không biết nói gì nữa.
Ngay từ đầu, anh đã thích dạy bảo cô, lần nào cũng khiến cô tức giận mà không nói được gì.
Đến nơi, Đàm Bân tháo dây an toàn. “Em vào nhà đây, anh cũng đừng làm em lo lắng, về nhà nghỉ ngơi đi.”
Trình Duệ Mẫn tắt máy. “Anh đưa em lên.”
“Không cần, em không sao.”
Anh không nói thêm gì nữa, liền xuống xe, mở cửa cho cô, cầm túi xách và túi thuốc của cô, sau đó bước nhanh vào trong thang máy.
Đàm Bân đành vào cùng anh.
Trong thang máy, anh ôm eo cô, Đàm Bân cố giằng ra nhưng không thoát được, đành để mặc anh.
Những con số trên bảng điều khiển thay đổi, thang máy đang đi lên, đến tầng Đàm Bân ở, “ting” một tiếng, cửa liền mở ra.
Cửa vừa mở, Đàm Bân lập tức sững người.
Thẩm Bồi đang ngồi trước cửa nhà cô, thần sắc vô cùng tiều tụy.
Ba người ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ có điều Đàm


Lamborghini Huracán LP 610-4 t