Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
ựng được không, nếu được, có lẽ tương lai chẳng phải sợ điều gì nữa.”
Đàm Bân vỗ nhẹ lên khuôn mặt trẻ trung của cô, nhất thời không biết nói sao.
Trương Ái Linh[3'> đã từng nói, nổi tiếng phải nhân lúc còn sớm. Bây giờ xem ra vấp ngã cũng phải nhân lúc còn sớm, ít nhất ngã rồi phải biết đứng dậy, mới có dũng khí và vốn liếng để làm lại từ đầu.
[3'> Trương Ái Linh (1920-1995): nữ nhà văn Trung Quốc với những tác phẩm nổi tiếng như Sắc giới, Tình yêu khuynh thành.
“Tôi đi đây.” Phương Phương đứng dậy. “Có lời gì muốn nói với tôi trước khi từ biệt không?”
“Có.” Đàm Bân nhìn cô. “Phương Phương, hãy nhớ lấy câu này, bất luận là trong công việc hay tình yêu, phải biết nghĩ cho người khác, nhưng lại phải sống cho chính mình. Còn nữa, thất bại nhất thời chỉ có nghĩa là tạm thời không thành công, không được dễ dàng từ bỏ niềm tin.”
Ở công ty lớn, một người ra đi, giống như hòn đá ném xuống mặt nước, chỉ bắn lên mấy giọt, sau đó rất nhanh đã trở lại trạng thái bình thường.
Vị trí trống của Phương Phương lập tức có nhân viên mới thay thế.
Vương Dịch cũng chuyển từ tầng trên xuống, ngồi ngay phía trước Đàm Bân. Có lúc Đàm Bân lỡ miệng gọi cô ấy là Phương Phương.
Việc thu mua của tập đoàn Phổ Đạt vẫn đang được tiến hành đúng kế hoạch. Giám đốc kinh doanh ở các tỉnh của MPL liên tục báo lên trên những tin tức đã khai thác được từ các công ty tỉnh của Phổ Đạt. Qua tổng hợp, phân tích, toàn bộ quy mô hệ thống và tổng số hợp đồng của việc thu mua lần này đã bước đầu được hình thành.
Đàm Bân “dạ” một tiếng không nói một lời nào, con tim như đóng băng.
Gần cửa ra vào có đặt hai hộp carton.
“Đồ đạc của cô đều do Thẩm Bồi tự tay thu dọn, không có ai động vào đâu. Tốt nhất cô hãy xem kĩ đi, đừng để lại cái gì, sau này khó nói lắm.”
Sống mũi Đàm Bân cay cay, cô quay người đi, nhân lúc cúi đầu mở hộp giấy, cô cắn chặt môi.
Các vật dụng trong hộp được xếp rất gọn gàng. Tất cả quần áo đều được bọc trong giấy mềm, mỹ phẩm để gọn trong một chiếc giỏ mây.
Thẩm Bồi luôn có thói quen gọn gàng, ngăn nắp như thế.
Hoàng Cẩn đi đến chỗ cô, nói: “Đàm Bân, chị gọi điện cho công ty chuyển đồ, nhờ họ chuyển giúp em nhé!”
Mẹ Thẩm Bồi cười nhạt. “Thôi, không cần đâu Hoàng Cẩn, những người muốn lấy lòng Đàm tiểu thư không ít, đâu đến lượt cháu chứ!”
Hoàng Cẩn đành đứng yên, nhìn Đàm Bân, cười ái ngại.
Đàm Bân phải hít thở sâu mấy cái mới có thể giữ được bình tĩnh. Cô không hề trách mẹ Thẩm Bồi, đây là điều mà cô đáng phải nhận, là sự báo ứng của việc bắt cá hai tay.
Trước khi ra về, cô vẫn lễ phép chào bà: “Cháu xin phép bác, bác giữ gìn sức khỏe ạ!”
Mẹ Thẩm Bồi nhếch môi cười. “Đàm tiểu thư, không dám, cô lại nhà.”
Sau khi đặt xong hộp carton vào trong cốp xe, Đàm Bân gần như không còn sức lực nữa, trong cơn hoảng loạn, cô không cẩn thận để ngón tay bị kẹp vào cửa xe.
Cô đau đớn giữ chặt lấy ngón tay giữa bị thương, nhìn móng tay dần chuyển sang màu tím đen, đau buốt đến tận óc.
Trong bãi đỗ xe ngầm không người, cô giống như một đứa trẻ bị oan mà không thể giải thích, gục xuống vô lăng, khóc nức nở, đến nỗi gần như kiệt sức, cô cũng không biết mình khóc vì ai.
Có người gõ cửa kính xe, gọi tên cô: “Đàm Bân, Đàm Bân…”
Tiếng khóc lập tức im bặt, Đàm Bân vội đưa tay lau nước mắt, ngẩng lên, thấy Hoàng Cẩn đang đứng bên ngoài.
Mở cửa xe ra, cô gượng cười. “Chị Hoàng Cẩn.”
Hoàng Cẩn ngồi xuống cạnh cô, trong lời nói chất chứa sự ái ngại: “Đàm Bân, tính khí của mẹ Thẩm Bồi như thế, nói và làm đều không nghĩ đến cảm nhận của người khác, em đừng để bụng nhé!”
“Em không để ý đâu.” Đàm Bân kéo vạt áo lau sạch nước mắt. “Nhưng em nghĩ mãi không ra, tự hỏi mình đâu có làm chuyện gì quá đáng, tại sao từ đầu bác ấy đã ghét em?”
Hoàng Cẩn thấy hơi kỳ lạ. “Thẩm Bồi trước đây chưa từng nói với em sao? Vì chuyện của hai người, chú ấy và mẹ đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần, thực ra… thực ra… em biết rồi đấy, Thẩm Bồi là con một, mẹ Thẩm Bồi luôn muốn chú ấy lấy được một người trong nghề, môn đăng hộ đối.”
Biểu hiện trên mặt Đàm Bân vẫn vậy, rất lâu sau cô mới gật đầu, nở một nụ cười, mặc dù nụ cười đó rất chua chát.
Cô luôn tự đánh giá cao bản thân, là niềm tự hào của bố mẹ, thì ra trong mắt cha mẹ người khác, cô cũng chỉ là cô gái nghèo muốn trèo cao mà thôi.
Cô vân vê mẩu khăn giấy trong tay thành hình tròn, rồi lại dùng hết sức bóp nó thật mạnh, sau đó hỏi: “Thẩm Bồi bây giờ vẫn ổn chứ ạ?”
“Vẫn ổn. Chú ấy đã chịu đến gặp bác sĩ tâm lý đúng giờ, mấy hôm trước vừa mới đi lấy lại lời khai để kết án.”
Đàm Bân đờ người. “Kết án rồi?”
“Đúng.”
“Anh ấy nói hết rồi?”
“Cơ bản đã nói hết.”
“Anh ấy… anh ấy có nói ở Cam Nam rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
Hoàng Cẩn ngoảnh đầu lại. “Đàm Bân, em thực sự muốn biết sao?”
Đàm Bân chỉ thấy tim mình đập thình t