Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

Bân nhìn Thẩm Bồi, Thẩm Bồi lại nhìn người bên cạnh cô, Trình Duệ Mẫn.
Người đầu tiên có phản ứng là Trình Duệ Mẫn, mặt anh không đổi sắc, anh gật đầu chào Thẩm Bồi: “Chào anh!”
Bàn tay ôm eo Đàm Bân càng siết chặt.
Thẩm Bồi đứng lên, nhìn chằm chằm Trình Duệ Mẫn, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Người đàn ông trước mặt thân hình cao to, dung mạo xuất chúng, đứng bên Đàm Bân quả thực rất đẹp đôi.
Ánh mắt của Thẩm Bồi phút chốc chứa đầy thái độ thù địch. Nhưng vì luôn giữ thái độ đúng mực nên anh cố nở một nụ cười khiên cưỡng. “Rất vui được gặp anh.”
Hai người đàn ông vẫn tỏ ra khá điềm nhiên, chỉ có Đàm Bân cảm thấy lúng túng, khó xử, mong có một khe hở để cô có thể chui xuống.
Cô hỏi Thẩm Bồi: “Sao anh lại ở đây vậy?”
Ánh mắt của Thẩm Bồi chuyển từ Trình Duệ Mẫn sang phía cô, anh đi đến, cố gắng kéo cô lại phía mình. “Em bị bệnh thế, sao không về nhà? Anh tìm em cả buổi tối.”
Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi. Thấy anh lo lắng như thế, Đàm Bân không biết phải giải thích thế nào, thấy vô cùng khó xử. Cô chỉ biết quay sang Trình Duệ Mẫn, nói lí nhí: “Anh về đi, em xin lỗi.”
Tay của Trình Duệ Mẫn đang ôm eo cô dần buông ra. Anh cười cười, không nhìn cô nữa, đưa túi sách và thuốc trong tay cho Thẩm Bồi. “Cô ấy vẫn đang sốt, anh nhớ cho cô ấy uống nhiều nước và nghỉ ngơi. Tôi có để một mẩu giấy trong túi, trong đó có ghi liều lượng và cách uống thuốc.”
Thẩm Bồi gật gật đầu. “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
“Anh đi đây.” Trình Duệ Mẫn vội vàng lùi lại phía sau một bước. Cánh cửa thang máy lúc trước luôn mở, đúng lúc này lại khép lại, khiến vai anh va vào đánh “thình” một cái.
Âm thanh này khiến Đàm Bân giật thót tim, cô co rúm người lại.
Anh xoa xoa vai, bước vào trong thang máy, miệng vẫn giữ nụ cười. “Tạm biệt.”
Cửa thang máy từ từ đóng lại trước mặt Trình Duệ Mẫn, chỉ còn lại hai người đứng trên hành lang nhìn nhau, không nói gì.
Đàm Bân không chịu nổi áp lực này, nghĩ đến tình cảnh thảm thương tối qua, lòng cô lại trở nên cứng rắn. Cô giật tay ra khỏi tay Thẩm Bồi, lấy chìa khóa, mở cửa.
Thẩm Bồi đi theo cô vào trong phòng ngủ, ngồi bên cạnh giường, cúi đầu không nói gì. Trên người anh là chiếc áo khoác ngoài dày xộc xệch, bên trong là một chiếc áo mùa hè, áo khoác và quần đều bám đầy bụi, bụi trên má anh cũng dày thành lớp, nếu có vuốt tay qua chắc cũng sẽ để lại mấy đường.
Đàm Bân hỏi: “Sao anh biết em bị bệnh?” Sau đó, cô liền nghĩ đến bác sĩ Cao, câu trả lời không cần nói cũng đã rõ, cô đổi câu hỏi khác: “Sao anh lại đến đây? Mẹ anh có biết anh ra ngoài không?”
Thẩm Bồi ngẩng lên, ánh mắt nhìn cô như có lửa đốt khiến lòng cô thấy thấp thỏm.
Anh vẫn không trả lời.
Cô thở dài, lấy khắn ướt cẩn thận lau mặt, lau ngón tay cho anh.
“Anh đã đi những đâu? Ở đâu mà người đầy bụi thế này?”
Thẩm Bồi đột nhiên đẩy cô ra, đứng dậy không nóí gì, chạy thẳng vào phòng tắm.
Đàm Bân vứt khăn ướt xuống, thẫn thờ hồi lâu, cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, lập tức cởi áo ngoài, chui vào trong chăn.
Cơ thể cô dần ấm trở lại, vừa mới mơ mơ màng màng, chợt nghe thấy một âm thanh lớn trong buồng tắm, cô giật nảy mình, lúc đó cô mới phát hiện Thẩm Bồi đã ở trong phòng tắm quá lâu.
“Thẩm Bồi?” Cô nhảy khỏi giường, gõ mạnh vào cửa phòng tắm.
Phía sau cánh cửa là những âm thanh kỳ lạ, dường như là tiếng thở phì phò đầy đau khổ.
Cô không để ý chuyện gì nữa, cứ thế đẩy mạnh cửa, xông vào.
Thẩm Bồi ngã xuống trước bồn tắm, hai tay ôm đầu, toàn thân cuộn tròn lại như hình hài bào thai, run lập cập như chiếc lá trong gió.
Áo khoác ngoài vứt trên sàn, chiếc áo phông trên người anh đã cởi một nửa.
Đàm Bân lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, cô định ôm lấy Thẩm Bồi thì anh lại cố giãy giụa khỏi tay cô.
“Em đi ra đi!” Anh nói trong tiếng nức nở.
“Tiểu Bồi, anh thư giãn chút đi, em giúp anh!” Đàm Bân động viên anh.
“Em đi ra đi, Đàm Bân!” Giọng nói Thẩm Bồi yếu ớt. “Xin em đấy, anh không thể cả đời thế này được, xin em đấy!”
“Được, em ra!”
Cô lặng lẽ bước ra, lắng nghe động tĩnh bên trong phòng tắm như đang chịu đựng hình phạt, hai hàm răng không khống chế được, va vào nhau lạch cạch.
Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng nước chảy, cô tựa vào tường, ôm chặt lấy mặt, sống lưng rịn mồ hôi.
Thời gian cứ dài lê thê như thế, giống như đang dừng lại, mỗi tiếng động nhỏ cũng giống như đang đâm vào da đầu cô.
C


Duck hunt