Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
uối cùng trong buồng tắm cũng im lặng, tiếp theo là tiếng mặc quần áo sột soạt.
Thẩm Bồi mở cửa đi ra, ngồi xuống chiếc ghế mềm trước bàn trang điểm. Trên người vẫn mặc bộ quần áo đó, mái tóc là ướt nước, đang nhỏ từng giọt.
Đàm Bân lấy máy sấy, sấy khô tóc cho anh.
Tóc mới mọc cũng đã dài được hơn ba phân, vẫn mềm mại, đen nhánh, vết thương đáng sợ trước đây ẩn hiện dưới lớp tóc dày, dừng như không nhìn thấy gì nữa.
Máy sấy được cô bật cỡ to nhất, gió thổi ra cũng đã khá nóng, vậy mà mặt của anh vẫn lạnh như băng.
Trong tiếng gió phù phù đơn điệu, Thẩm Bồi ngẩng lên, nhìn vào gương, cười cười. Đó là nụ cười yếu ớt nhất mà Đàm Bân từng thấy, nhưng nụ cười ấy lại rất rạng rỡ, cứng rắn khiến người ta động lòng.
Trong mắt anh không còn sự hoảng loạn, sợ hãi, mà đã sáng trong trở lại.
“Đàm Bân.”
“Sao anh?” Đàm Bân tắt máy sấy.
“Chúng ta chia tay nhé!” Anh nói rất rõ ràng.
Chiếc máy sấy rơi xuống, trước khi nó chạm đất Đàm Bân đã kịp tóm lấy dây cắm.
Sắc mặt cô trở nên trắng bệch.
Mấy hôm nay, trong lòng cô không chỉ một lần có ý định này, nhưng cùng một câu nói như thế, do chính miệng Thẩm Bồi nói ra vẫn khiến cô bất ngờ, không có cơ hội cứu vãn nữa.
Anh không cho cô cơ hội nói lời tạm biệt.
“Chỉ có thể như thế này sao?” Sau khi im lặng hồi lâu, Đàm Bân mới ngước mắt lên.
“Anh nghĩ chỉ có thể như vậy.” Thẩm Bồi quay đầu lại nhìn cô, thần sắc bình thản, nhẹ nhàng. “Đàm Bân, đừng tự lừa dối bản thân nữa, em đang lãng phí thời gian của mình đấy.”
“Phịch” một tiếng, chiếc máy sấy trong tay Đàm Bân cuối cùng vẫn rơi xuống đất. Cô cúi người nhặt lên, dây điện quấn quấn quanh cánh tay.
“Em luôn chờ đợi một người, bây giờ đã đợi được người ấy, bản thân em có lẽ không biết, ánh mắt em nhìn anh ta giống như đứa trẻ nhìn thấy kẹo vậy.”
Đàm Bân nhìn anh, mím chặt môi.
Cô đã từng nghĩ đến cảnh tượng này, nhưng không ngờ khi phải thực sự đối mặt lại đau đớn, tàn nhẫn thế này. Có lẽ chỉ vì người nói chia tay không phải là cô.
Trong giọng nói của Thẩm Bồi chất chứa sự tuyệt vọng, nhưng không hề nghe thấy bất kỳ ý trách cứ nào, anh luôn là người rất ôn hòa.
“Tối qua mẹ anh nói em gọi điện, chưa nói gì đã cúp máy. Anh có dự cảm chẳng lành, nhưng không thể nào liên lạc được cho em, anh đến tìm em cũng không thấy. Anh đợi em ở ngoài cửa, nhưng mãi không thấy em về. Chẳng phải em hỏi anh đã đi đâu sao? Sau đó anh đến bảo tàng Thiên niên kỷ, nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Anh nằm ở đó, cứ nghĩ mãi. Đàm Bân, những chuyện mà trước đây anh nghĩ mãi không ra, đột nhiên lúc đó lại hiểu hết.
Đàm Bân im lặng lắng nghe.
“Lúc ở Cam Nam, dân du mục đưa anh về phía nam, không có thuốc, cũng không có thức ăn, để giúp anh sống sót, họ cắt thịt đùi dê, luộc chín cho anh ăn…”
Đàm Bân rùng mình một cái, đây là lần đầu tiên Thẩm Bồi kể cho cô nghe chuyện anh ở Cam Nam.
Tính anh vốn rất sạch sẽ, đặc biệt không chịu được mùi hôi của thịt dê, bình thường anh không ăn thịt dê, thỉnh thoảng khi đi qua hàng bán thịt dê nướng, ngửi thấy mùi vị đó là anh lập tức có phản ứng.
“Phản ứng của anh, em cũng có thể đoán ra, ăn xong liền nôn, nôn rồi lại bị bắt ăn, khoảng thời gian đó thật khó sống, anh không muốn kiên trì thêm chút nào, muốn từ bỏ, nhưng anh luôn nhớ rằng, anh đã từng hứa với em một việc, anh không thể cứ đi cho xong một cách ích kỷ như thế, anh phải trở về gặp em, anh luôn nhớ đến em, nhớ đến từng sự việc sau khi anh quen em, nghĩ đến những điều đó, anh mới có thể sống tiếp.”
Đàm Bân cúi đầu, nước mắt bất giác chảy giàn giụa.
“Nhưng tối qua anh bỗng nhận ra, từ trước tới nay em chưa từng khóc trước mặt anh, một lần cũng chưa. Em biết như vậy thể hiện điều gì không?” Thẩm Bồi cười, nụ cười có chút chua xót. “Ngay từ đầu anh đã không bước vào được trong trái tim em, đến tận bây giờ em cũng chưa từng cho anh cơ hội làm điều đó.”
“Thẩm Bồi, anh nói như thế không công bằng chút nào.” Đàm Bân phản đối.
Những kỷ niệm đẹp đẽ, ấm áp trước đây đều lắng đọng trong trái tim cô.
“Đúng, có lẽ là như vậy. Có lẽ trước đây em từng yêu anh, nhưng bây giờ không còn yêu nữa. Em có ước vọng sống của em, nhưng anh không giúp gì được cho em,” Anh nói liền một mạch. “Vì vậy, chúng ta nên chia tay thôi.”
“Thẩm Bồi!” Đàm Bân ngẩng lên, môi run run. “Anh đã từng hỏi, từ sau khi anh mất tích, em đã nghĩ những gì, đúng không?”
“Đó đã là