XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

những chuyện của quá khứ rồi, không còn chút ý nghĩa nào nữa. Đàm Bân, anh hiểu em, thế giới của em không dung nạp những người yếu đuối, đơn giản như thế.”
Cuối cùng anh đã nghĩ thông suốt, sau khi bước ra khỏi mới có thể nhìn thấu cô như thế.
Nhưng mấy ngày nay cô đã phải trải qua biết bao đau đớn, hoảng sợ, âu lo, thất vọng, giày vò, biết bao đêm dài mất ngủ, những điều này anh mãi mãi không thể biết.
Điều cô cần không hề nhiều, chỉ là khi mệt mỏi thì có một bờ vai chắc chắn cho cô tựa vào.
Đàm Bân ngoảnh mặt đi, rõ ràng cô định cười, nhưng nước mắt lại chảy đầm đìa hai bên má, rơi xuống áo.
“Em xin lỗi!” Cô nói. “Thẩm Bồi, là em đã phụ lòng anh, xin lỗi anh!”
Thẩm Bồi mỉm cười. “Bây giờ em nói những lời này thì còn ý nghĩa gì? Em đã lựa chọn rồi thì nên kiên trì theo đuổi, con người ích kỷ một chút cũng không phải là tội lỗi.”
Lời nói của anh vẫn chứa đựng sự oán hận, dù sao anh cũng không phải là thánh nhân. Đàm Bân có thể nhận ra điều đó.
Thẩm Bồi nói rất dúng, sự day dứt, áy náy lúc này, hôm nay, ngày mai, ngày kia có lẽ sẽ còn tồn tại, khiến cô thấy xấu hổ, nhưng cuối cùng nó cũng sẽ tiêu tan theo thời gian.
Anh đã nghĩ thông suốt rồi.
Thẩm Bồi chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc mai của cô. “Em gọi điện cho anh ta đi, sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa, gặp khó khăn thì cũng đừng một mình gánh chịu. Anh nói cho em điều này, giá trị tồn tại của một người đàn ông chính là được cần đến.”
Đàm Bân nhìn anh, biết rằng không thể cứu vãn được nữa, cô đã mất anh thật rồi.
Toàn thân cô không cử động được, chỉ có nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Thẩm Bồi chăm chú nhìn cô, ánh mắt không nỡ rời xa, nhưng cuối cùng anh cũng buông tay, nhẹ nhàng đóng cửa, ra về. Bóng dáng anh cứ nhòa dần trong mắt cô.
Cô không thể ý thức được rằng, Thẩm Bồi chỉ để lại cho cô một hình ảnh kiêu ngạo, từ phút giây đó, anh mờ dần đi trong cuộc đời cô.
Hôm đó, Đàm Bân ngồi tựa vào giường thẫn thờ rất lâu, khi nhìn thấy trời dần tối mới nhớ ra phải sạc pin điện thoại. Vừa mở máy, cô thấy hiện lên vô số cuộc gọi nhỡ, từ tối qua cho đến chiều nay, đều là số của Thẩm Bồi.
Cô chậm rãi xem từng cuộc gọi, từng giọt nước mắt nóng hổi cứ thế chảy xuống, rơi vào cả màn hình điện thoại.
Sau đó cô không tìm được anh nữa.
Điện thoại của anh cũng tắt máy, điện thoại bàn cũng không gọi được. Cô thử gọi điện cho cha mẹ anh, tên cô vừa hiện lên, đầu dây bên kia liền cúp máy.
Trình Duệ Mẫn cũng không liên lạc với cô nữa, chỉ nhắn cho cô một tin vào tối hôm đó, nhắc cô đi truyền nước.
Đàm Bân cảm ơn sự im lặng của anh.
Cả tuần đó, tâm trạng cô trầm mặc khác thường, cô không nói một lời thừa thãi nào, tất cả sức lực đều dồn vào cả công việc.
Cần phải để đầu óc tập trung vào những chuyện vụn vặt vẫn luôn giày vò người ta kia để tìm hướng giải quyết, đó mới là liều thuốc giảm đau tốt nhất cho cô lúc này.
Phương Phương sắp từ chức, thư ký hỏi ý kiến của Đàm Bân xem có nên tổ chức một bữa tiệc chia tay Phương Phương không.
Đàm Bân nhất quyết không đồng ý, ép một người bị tổn thương nặng nề phải cố tỏ ra vui cười trứơc mặt mọi người là một việc quá tàn nhẫn.
Lần cuối Phương Phương đến văn phòng, Đàm Bân và cô hẹn gặp nhau tại nhà hàng Starbucks, Đàm Bân hỏi cô về dự định sau này.
Cô không cho Phương Phương địa chỉ website của công ty Trình Duệ Mẫn. Liên quan đến mối quan hệ phức tạp xung quanh Trình Duệ Mẫn, cô không thể không cẩn thận, vì anh mà cũng vì bản thân mình. Cô chỉ gợi ý cho Phương Phương có một công ty như thế đang tuyển người.
Phương Phương cúi đầu, cười cười: “Cám ơn chị, không cần đâu. Tôi không muốn làm việc ở ngành này nữa, muốn thử công việc khác, hoặc đi học tiếp, rồi về trường làm giáo viên.”
Đàm Bân thở dài. “Có một câu nói thế này, nơi nào có người, nơi ấy có giang hồ. Môi trường trong trường học có chắc đã lành? Chưa chắc. Có lợi ích là có sự tranh chấp, mâu thuẫn.”
“Tôi hiểu, chỉ là cho bản thân một nơi để mơ mộng mà thôi. Cherie, tôi định đến công ty Hữu Bang.”
“Cô đi làm bảo hiểm?” Đàm Bân hết sức ngạc nhiên.
“Đúng vậy. Tôi vừa tốt nghiệp đã đi làm ngay, ngoài MPL, tôi không biết bên ngoài thế nào. Mấy hôm nay tôi cũng đi phỏng vấn vài nơi, tôi phát hiện bản thân dường như không có một chút năng lực sinh tồn nào. Vì vậy tôi mới định thử xem, đặt mình vào vị trí thấp nhất, xem mình có thể chịu đ