Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
sao, Hạ Thần bỗng thầm cảm thấy có gì đó hụt hẫng, anh liền lớn tiếng gọi lại như bị kích thích: “Cô Tô, để tôi đưa cô về.”
Vì giữ thể diện cho cậu em trai mà Tô Tiểu Lương không biểu lộ thái độ ngạc nhiên thái quá trước sự nhiệt tình kỳ quái của anh, cô ngoảnh đầu lại khẽ mỉm cười: “Thôi, phiền anh quá, tôi có thể bắt taxi về được.”
“Không phiền đâu, nếu cô đồng ý đợi tôi khoảng 15 phút thôi.” Bước về phía trước mấy bước ngắn, anh ta nở nụ cười cực kỳ ấm áp.
“Vậy được! Cảm ơn anh, thầy Hạ!”
Nghĩ ngợi một lát, Tô Tiểu Lương thấy mình từ chối thì không hay cho lắm, xem ra, anh ta cũng có vẻ rất thật lòng.
Thấy cô đồng ý, Hạ Thần liền cười toe, vội vàng đi trước dẫn đường.
Mười lăm phút sau, chiếc xế hộp Honda màu trắng bạc chầm chậm lăn bánh khỏi công viên Lệ Cẩm. Cô lên xe, hai người ngồi im lặng rất lâu, không nói với nhau về bất cứ chuyện gì. Đưa mắt quan sát xung quanh, Tô Tiểu Lương thoáng để ý thấy ngoài lọ dầu thơm đặt cạnh bên phải bảng đồng hồ hiển thị ra còn có một khung ảnh màu gỗ. Nhờ ánh đèn đường, cô nhận ra người đứng giữa trong bức ảnh chính là Hạ Thần, bên phải là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, dáng hình quắc thước, nụ cười trìu mến, có vẻ là bố của Hạ Thần. Người phụ nữ ngoài cùng bên trái búi tóc rất thanh nhã, mặc một chiếc áo cổ chữ V màu xám ngọc, nét mặt nghiêm nghị, trông rất quen có vẻ như cô đã gặp ở đâu rồi.
Trong khoảnh khắc đang tập trung suy nghĩ, có gì đó thoáng hiện dần lên trong đầu, cô hơi mấp máy môi, kinh ngạc thốt lên:
“Thầy Hạ Thần, mẹ anh là phó thị trưởng Kiều…”
Năm ngoái ECO có đấu thầu một dự án của chính phủ do Tô Tiểu Lương phụ trách, cô đã gặp qua vị giám sát mời thầu dự án, phó thị trưởng Kiều Vanh. Ở ngoài trông bà cũng nghiêm nghị y hệt như trong ảnh, cách nói chuyện điềm đạm, câu nào câu nấy đều rõ ràng, rành mạch, rất cuốn hút. Bà, có vẻ là một người phụ nữ hết sức nghiêm khắc và kỹ tính. Sau đó, vì giá ECO đưa ra cao hơn mấy chục vạn nên không trúng thầu, Trần Quốc An đã thử dùng mọi cách, thông qua đủ mối quan hệ để tìm gặp Kiều Vanh nhưng đều bặt vô âm tín, cuối cùng cũng đành chấp nhận từ bỏ cơ hội.
“Đó là mẹ tôi, hy vọng sự thật này không làm cô quá kinh ngạc mà từ chối làm bạn với tôi.”
Vốn rất tinh tế và nhạy cảm, nghe giọng điệu nửa thật nửa đùa này, Tô Tiểu Lương nhận ra có gì đó khá miễn cưỡng và gượng gạo, cô cũng cười và hùa theo:
“Chẳng lẽ có người không thèm chơi với anh chỉ vì mẹ anh là phó thị trưởng? Chuyện phi logic này thật là kỳ lạ đó.”
“Nếu vị phó thị trưởng này xử lý công việc luôn theo nguyên tắc, ra tay vô tình, cô nói xem như vậy thì kẻ hận bà nhiều hơn hay xu nịnh bà sẽ nhiều hơn?”
Câu ra câu vào, hai người bắt đầu có những câu chuyện phiếm để nói, trong xe thỉnh thoảng lại cất lên những tràng cười của cả hai.
Bên ngoài, mưa bắt đầu tí tách rơi.
Tới cổng nhà Tô Tiểu Lương thì trời đã nặng hạt hơn nhiều, nghe rõ tiếng mưa lộp độp bên ngoài.
Dừng xe lại, Hạ Thần nhăn mày nhìn làn nước mưa xối xả bên ngoài, vội vàng đẩy cửa xe: “Sau xe có chiếc ô, đợi tôi chạy ra lấy rồi đưa cô vào nhà.”
Trong nháy mắt, anh ta vừa bật ô vừa chạy lại, kéo cánh cửa bên ghế phụ ra, lúc này áo anh ta đã ướt hơn nửa, mặt cũng đọng đầy nước mưa.
Những hạt mưa đổ ào ào xuống như những con thiêu thân, Tô Tiểu Lương đi dưới chiếc ô nhận ra hình như Hạ Thần đang dành hết phần chiếc ô cho mình, cô lớn tiếng nói cảm ơn thật to để át được tiếng mưa.
Hạ Thần tủm tỉm cười, đột nhiên Tô Tiểu Lương đứng lại, thẫn thờ nhìn về phía cổng khu nhà. Hướng theo ánh mắt Tô Tiểu Lương, Hạ Thần thấy một bóng nam giới cao ráo đang đứng dưới vòm cổng. Mưa mau và dày đặc quá nên nhìn không rõ nét mặt của anh ta như thế nào, nhưng nhìn tư thế bất động kia có thể đoán là đã đứng đây đợi lâu lắm rồi. Đảo mắt nhìn sang phía Tô Tiểu Lương thì thấy vẻ mặt điềm đạm của cô bỗng nhiên trở nên phức tạp khác thường, Hạ Thần đoán chắc người đàn ông mặt mũi chưa rõ ràng kia đang đứng đợi cô.
Một hạt nước mưa bất thình lình nhỏ giọt xuống gáy, Tô Tiểu Lương còn chưa hết bàng hoàng, Dương Duệ đã vội vàng bước ngay về phía cô, toàn thân anh ướt sũng.
“Nhóc, có thể nói chuyện với anh một lát được không?”
Nước mưa nối đuôi nhau chảy dài trên mặt, trên má, tóc bết lại dính sát vào trán, lẫn với hàng lông mày đen đậm, ánh mắt trong veo của anh như sắp khóc.
Sự ăn ý tuy xa cách của hai người vẫn đủ để Tô Tiểu Lương dễ dàng cảm nhận nguyên vẹn tình yêu và nỗi niềm xúc động vô bờ bến trong lòng anh lúc này. Thế nhưng, sau câu chuyện ngắn gọn trong văn phòng hồi chiều, cô thấy chẳng còn chuyện gì quan trọng cần nói nữa, mặc dù nhiều lúc cô thật sự rất rất muốn được nhào vào vòng tay quen thuộc mà cô hằng mong nhớ bao nhiêu năm trời kia. Mọi chuyện đều đã xảy ra rồi, xảy ra hết rồi, nào có ai dám mặc kệ tất cả như chưa có gì xảy ra đâu, cũng chẳng ai có thể cứu vãn được chuyện cũ, tất cả sẽ được xem như ký ức đã từng tồn tại và vì thế sẽ mãi mãi được khắc ghi trong lòng.
Miễn cưỡng nhoẻn một nụ cười lành lạnh, cô thản nhiên đ