Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
thiết, điều này làm cô bỗng nảy sinh nghi ngờ.
Cúi xuống nhấp một ngụm nước chanh nữa, Hạ Thần mỉm cười, dịu dàng đáp: “Cô muốn hỏi tôi quen biết Grand thế nào phải không?”
“Thực ra tôi và cậu ấy cũng không thể coi là quen biết đàng hoàng được. Với dân chính trị thì không bao giờ có chuyện thuận buồm xuôi gió cả đời được, thế nào rồi cũng xuất hiện hang hố cản đường và mẹ tôi cũng vậy. Khoảng hơn một năm trước, tâm trạng của bà trải qua một giai đoạn cực kỳ bất ổn, bố tôi đã phải khuyên nhủ nhiều lần bà mới đồng ý đi đâu đó giải khuây. Sau đó chúng tôi đã đến Úc, người đón tiếp chúng tôi chính là Grand. Cậu ấy rất thông minh hóm hỉnh, lại cực kỳ chu đáo. Nhưng mà, tôi quên không hỏi kỹ mẹ tôi và cậu ấy quen nhau thế nào bởi tôi vốn không có ý định theo đuổi gì cả, chưa từng nghĩ tới công việc chính trị cũng chưa từng nghĩ sẽ va chạm tới chúng”.
Dù mới tiếp xúc qua hai lần nhưng có lẽ với xuất thân của anh ta, Tô Tiểu Lương nhận ra Hạ Thần là người đàn ông khá nhạy bén.
“Không phải là không theo đuổi mà là muốn hay không thôi. Nếu muốn tôi tin anh sẽ làm rất tốt”.
“Cô nghĩ vậy à?” Dù trước giờ giọng điệu anh ta bình lặng như thường nhưng đến đây cũng có chút khoái chí, hai mắt Hạ Thần mở to, sáng như viên minh châu.
Tâm trạng hỗn độn, Tô Tiểu Lương hoàn toàn không để tâm thấy sự khác thường ở Hạ Thần, ngay đến món mỳ Ý thường ngày cô rất thích ăn cũng thấy không có vị gì.
“À, anh đã nghe nói đến SUA bao giờ chưa?”
“SUA là gì?”
Hạ Thần đang ngập tràn trong sự hãnh diện về bản thân bỗng phát hiện ra tinh thần Tô Tiểu Lương có phần hoảng loạn, vội vàng chỉnh đốn lại sắc mặt của chính mình.
Vốn tưởng Hạ Thần chí ít cũng phải biết chuyện gì đó liên quan đến Dương Duệ từ mẹ anh ta nhưng xem ra nhầm rồi. Thầm thở dài mấy hơi, Tô Tiểu Lương quyết định tạm thời vứt những chuyện này sang một bên, trước mặt vấn đề quan trọng nhất, cấp bách nhất cần giải quyết là vụ đòi nợ: “Ờ, không có gì, chỉ buột miệng hỏi vậy thôi. Xin phép anh, hai ngày tới tôi phải đi công tác, nếu ăn xong rồi tôi xin phép về trước nhé”.
Cảm thấy tâm trạng của Tô Tiểu Lương tối hôm nay có gì đó không tốt, Hạ Thần tuy lo lắng nhưng cũng không giữ cô lại nữa. Đến đầu con đường chỉ cách nhà một đoạn không xa nữa, Tô Tiểu Lương yêu cầu xuống xe trước, Hạ Thần cũng không phản đối. Lặng lẽ nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh cùng mái tóc dài bay phất phơ của cô đi chầm chậm trên con đường đầy ánh sáng, anh bỗng cảm thấy có gì đó đau nhói nơi lồng ngực, cảm giác này có tên là tiếc thương.
Có cơn gió thổi qua mát rượi, tán cây rậm rạp tỏa bóng mát ngập đường, công viên bên phải đường vang lên hàng tràng tiếng cười nói, tiếng vỗ tay rộn ràng.
Thứ âm thanh hỗn tạp vô tư lự đó làm Tô Tiểu Lương không chịu được, vội vàng rảo bước nhanh hơn, bỗng dưng cô lại thèm muốn, lại ước ao được vui vẻ vô tư lự như vậy.
“Cháu gái ơi, xem số mệnh không?”
Dưới ánh đèn đường xuyên qua tầng tầng lớp lớp bóng cây, bỗng đâu cất lên một giọng nói già nua dọa cô sợ chết khiếp, cô vỗ nhẹ ngực để định thần lại thì thấy một ông lão gầy gò đang ngồi dưới gốc cây hoa hợp hoan đang vào mùa nở rộ, trước mặt ông lão bày la liệt mấy tờ giấy đoán số. Khu này cũng thường xuất hiện mấy thầy bói xem số, xem tướng, Tô Tiểu Lương trước nay chưa bao giờ ghé qua vì cô không tin vào cái được gọi là “số mệnh” lại có thể được tính toán rõ ràng ra được.
Những đóa hoa hợp hoan đỏ thắm nồng cháy rộn ràng khe khẽ rung rinh trong gió đêm, ông lão nhìn Tô Tiểu Lương, thần thái vẫn tự nhiên như thường:
“Cháu gái chắc không tin vào số mệnh phải không?”
“Nếu số mệnh có thể tính toán chính xác được thì tại sao người ta vẫn không thể tránh được các kiếp nạn trong cuộc đời?”
Ông già cười ha hả, cúi xuống nhặt một tấm thẻ trúc được bày dưới đất lên, điềm đạm nói: “Kiếp nạn, nếu biết sẽ cứu được, đây chính là số mệnh. Nhưng đáng tiếc, người đời thường chỉ nhìn thấy kiếp nạn mà không nhìn thấy còn có sự cứu rỗi, như vậy sẽ sinh ra ưu phiền, tâm tình thấp thỏm lo âu, hoảng loạn thần kinh. Nếu nói như cháu gái, số mệnh không thể bấm đốt ngón tay mà nói ra đáp số chính xác được bởi vì đó là môn khoa học huyền ảo chứ không phải toán học, nhưng điều ta muốn nói ở đây, tất cả mọi bí mật còn núp trong bóng tối đều đã có sự an bài sẵn của nó, điều duy nhất con người cần có chỉ là niềm tin”.
Theo lẽ thường mà nói, mấy ông bà thầy bói đều có sở trường ăn nói, nếu không thì sao có thể dọa người ta đến chết khiếp được.
Nhưng hình như ông thầy bói này có gì đó khác biệt. Ông ta không ba hoa chích chòe thổi phồng sự việc lên, thậm chí không ép cô thử xem số lấy một lần.
Trong lúc cô ngẫm nghĩ, ông ta đã thu dọn xong đồ nghề.
Không biết là do sức hút của ông thầy bói hay do tâm tình rối loạn mà cô không quay lưng ngoảnh mặt bỏ đi như mọi khi, lần này lại hỏi thêm:
“Nếu vậy thì làm thế nào mới biết được ai có kiếp nạn, ai có cứu rỗi?”
Cánh tay gầy guộc đầy những nếp nhăn bỏ hết đồ nghề vào một chiếc túi để bên trái mình, ông lão vuốt mái tóc bạc phơ, đưa đôi m