Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
ầy đau khổ và cảm giác tội lỗi. Cậu cũng nghĩ nếu không bán căn hộ hai chị em đang ở hiện nay thì Tô Tiểu Lương cũng chẳng thể xoay ở đâu sra được nhiều tiền như thế. Chị lao động vất vả mấy năm trời cũng dành dụm mới được ít tiền, vì vậy mới có thể mua được một căn hộ ở thành phố này. Thế nhưng, căn hộ đó chính là nơi dung thân của hai chị em, nếu không có nó thì cuộc sống sau này sẽ thế nào đây?
Những vấn đề mà tiền có thể giải quyết được thì đã không phải là vấn đề nữa.
Hết tiền, có thể kiếm lại; mất nhà, sau này vẫn có thể mua lại; người mất mới là tổn thất không thể lấy lại được, cũng giống như bố mẹ của Tiểu Lãng…
Trên đường từ bệnh viện đi ra, Tô Tiểu Lãng không nói một lời, chỉ lầm lũi đi phía sau chị, khuôn mặt sắc cạnh của cậu sầm sì như cục than.
Mặt trời lên cao, ánh nắng cũng chói chang hơn bao giờ hết.
Tô Tiểu Lãng nhớ lại lần đầu tiên gặp chị trong bệnh viện sáu năm về trước, thời gian như nước chảy qua cầu, sáu năm tưởng như chỉ trong chớp mắt, mà lại cũng qua thật chậm.
Ngẩng đầu nhìn theo người chị đang lầm lũi bước đi phía trước, vẫn dáng người cao cao gầy gầy ấy, trong bộ váy trắng như tuyết, dưới chiếc ô chống nắng màu tím lam đó, hai hàng nước mắt Tô Tiểu Lãng lăn dài trên má. Đôi chân nặng trĩu như mang chì, đầu óc bị cảm giác tội lỗi và ăn năn xâm chiếm hoàn toàn, lúc này Tiểu Lãng nhận ra kỳ thực mình mới là kẻ ích kỷ nhất trên đời. Đầu cuống họng hơi run run, cố rướn cao lên để nói điều gì đó thật khó, dường như cả thế giới chỉ còn lại có bản thân cậu và bóng người đang đi phía trước. Cuối cùng cậu cũng thốt được một câu:
“Chị ơi, em xin lỗi!”
Lặng lẽ bước đi như trong thế giới không một bóng người, Tô Tiểu Lương đang mải miết đắm chìm trong dòng suy nghĩ xem ngoài bán nhà ra còn có cách nào xoay tiền khác không. Tiếng gọi phía sau vọng đến làm con người đang lạc bước trong sương mù của cô dừng bước, thấy Tô Tiểu Lãng đứng khóc như một đứa trẻ con dưới ánh mặt trời nóng rực, bất giác cô lại nhớ đến biến cố chặn ngang đời mình sáu năm trước, mọi ấm ức và cơn giận dữ của cô đều trôi theo dòng nước mắt của Tiểu Lãng, mấp máy môi, cô khẽ gọi:
“Thằng bé ngốc này, khóc gì mà khóc? Xấu hổ chưa kìa! Được rồi, không khóc nữa, chị không trách em đâu”.
“Chị có hối hận vì khi đó đã nhận em không?”
“Chưa bao giờ chị hối hận vì đã nhận em, bây giờ không hối hận, sau này cũng không hối hận. Tiểu Lãng, chẳng phải em chính là em trai của chị sao?”
Nhớ tới dạo gần đây mình cũng ít quan tâm đến em, chút giận hờn cuối cùng của cô cũng đã tan biến mất.
“Chị, em muốn được ôm chị, có được không?”
Màn sương mù mịt giữa ban ngày nắng chang chang dần dần bốc hơi hết, vẻ u tối sầu thảm tích tụ trong ánh mắt Tô Tiểu Lãng từ hôm qua đến giờ đã tan ra và biến mất.
Thoáng trong giây lát, Tô Tiểu Lương bất giác nhìn dòng người đang qua lại như mắc cửi trên đường, rồi thả chiếc ô xuống, dang rộng đôi tay. Khẽ nhoẻn miệng cười.
Tô Tiểu Lãng cũng khẽ nở một nụ cười ngại ngùng, tiến nhanh về phía trước, ôm chặt lấy Tô Tiểu Lương vào lòng, thật là chặt.
Cảm nhận được mùi của đàn ông phát ra từ cơ thể của Tiểu Lãng, Tô Tiểu Lương cảm thấy vòng tay của cậu em có vẻ quá chặt, trái tim cô bỗng loạn nhịp.
Đây không phải là lần đầu tiên cô và Tiểu Lãng ôm ấp thế này, nhưng rõ ràng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy cái ôm này có gì đó bất ổn.
“Đã bao giờ cô nghĩ đó là vì tôi chưa bao giờ coi Tiểu Lãng là trẻ con còn cô luôn luôn coi cậu ấy như một đứa trẻ?” Chợt câu nói mà Hạ Thần từng nói với mình lạnh lùng xuất hiện trong đầu cô, nó làm cô hoảng hốt, vội vàng đẩy cậu em đang đắm chìm trong vòng tay siết chặt của mình ra.
Hai má thoáng ửng hồng, lấp liếm sự luống cuống bằng cách cúi người xuống nhặt chiếc ô lên, cô nghe rõ tiếng hỏi bàng hoàng của Tiểu Lãng: “Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là chị nhớ ra còn rất nhiều việc phải làm. Về nhà nhanh lên, chị cần liên lạc gấp với mấy công ty bất động sản”.
Chỉ xin nghỉ một ngày để giải quyết việc của em trai, sáng hôm sau Tô Tiểu Lương đi làm như bình thường.
Vừa đến tới công ty, Trịnh Phàn và Thái Gia Gia đã chạy ngay đến hỏi thăm. Nói qua loa mấy câu là sự việc đã giải quyết xong đâu vào đấy, Tô Tiểu Lương không muốn thể hiện sự thiếu lạc quan một chút nào trước mặt đồng nghiệp của mình. Họ có lòng quan tâm đến mình là quá đủ rồi. Chỉ cần một mình tự gánh vác lấy, cô tuyệt đối không muốn để người khác phải phiền lòng vì mình một chút nào. Cả ngày hôm đó, Dương Duệ không đến công ty, nghe nói là đi tiếp khách hàng từ Bắc Kinh tới. Sự vắng mặt của Dương Duệ làm cô cảm thấy có chút hụt hẫng. Nhớ lại cái ôm trên phố chiều qua với Tiểu Lãng, cô có cảm giác có gì đó khác thường thật khó gọi tên. Mặc dù bụng dạ lúc nào cũng tự động viên rằng chuyện đó chẳng có gì vô lý cả nhưng không hiểu sao khi đã đến giờ tan sở mà cô vẫn dùng dằng chưa muốn về vội, như thể muốn trốn tránh gì đó. Ăn một bát mì ăn liền, uống một cốc trà đặc, lên mạng kiểm tra email xong, Tô Tiểu Lương mới dề dà ra khỏi công ty.
Buổi đêm đầy gió của th